Mặc dù hiện tại hai người đúng là đang ở chung một sân, ăn cùng một mâm cơm thật...
Nhưng anh biết rõ, với cô thì chỗ này chẳng qua chỉ là nơi tạm trú. Trong đầu cô, cái hôn ước kia vốn đã bị xem như không tồn tại.
"Cảm ơn anh, Thẩm Trác!"
Thẩm Trác quay người nhìn nồi cháo đã sôi, bèn lấy nồi múc ra một bát, thuận miệng nói:
"Bây giờ đang vụ mùa, chắc xin nghỉ cũng không dễ."
Lúc này Diệp Hân mới sực nhớ ra: nếu không đi làm thì sẽ ảnh hưởng đến công điểm. Trước kia nguyên chủ chẳng mấy khi làm việc, cũng chưa từng xin nghỉ bao giờ. Nhưng bây giờ cô muốn nghiêm túc sống lại một lần nữa, đàng hoàng làm việc, trồng trọt kiếm sống.
Cô gật đầu nói:
"Hôm nay tôi sẽ tìm cơ hội xin nghỉ với đội trưởng."
Việc này coi như đã bàn xong. Thẩm Trác thì bưng cháo lên, rửa nồi và dọn dẹp đồ đạc, còn Diệp Hân thì lần nữa nhóm bếp.
Chờ đến khi cả hai ngồi xuống bàn chuẩn bị ăn, Diệp Hân nhìn mâm cơm nhạt nhẽo vô vị, đang định cầm đũa lên ăn thì bất chợt cô nhớ ra chuyện gì đó, liền đặt chén đũa xuống nói:
“Anh đợi tôi một chút!”
Thẩm Trác thấy cô hối hả chạy về phòng thì hơi nhíu mày. Buổi sáng thời gian gấp gáp, ăn xong còn phải đi làm, không thể lề mề được.
Diệp Hân vừa rồi chợt nhớ ra món đồ được gửi tới hôm qua. Tin nhắn trong bao gói nói rõ bên trong có một vại thịt vụn rim, hôm qua vì quá mệt nên cô chưa kịp mở ra xem. Giờ vội vàng mở túi, quả nhiên thấy bên trong có một đôi giày vải, một cái áo sơ mi, hai thước phiếu vải và một hũ thịt vụn nặng trĩu.
Cô tiện tay đặt mấy món đồ kia lên giường, rồi ôm hũ thịt chạy một mạch vào bếp.
“Anh xem này, đây là nhà tôi gửi cho tôi hũ thịt vụn rim, trông ngon lắm!”
Cô vui vẻ đặt hũ lên bàn, ánh mắt sáng rỡ, giọng nói đầy hân hoan:
“Có cái này ăn kèm với cơm rau, ít ra cũng đỡ tẻ nhạt hơn một chút!”
Thẩm Trác đối diện với nụ cười tươi rói của cô, hơi khựng lại một lúc. Sau đó, anh có chút mất tự nhiên, né tránh ánh mắt cô rồi nói:
“Thứ này quý lắm, cô giữ lại mà ăn.”
Diệp Hân không nghĩ anh sẽ từ chối như vậy. Tuy biết thời buổi này vật tư thiếu thốn, nhưng cũng chỉ là một hũ thịt rim thôi, đâu phải của quý gì cho cam. Cô vội vàng xua tay:
“Chúng ta cùng ăn cùng ở, sao tôi có thể ăn riêng một mình chứ? Cùng nhau ăn mới đúng!”
Nói xong liền cầm hũ định mở nắp.
Ai ngờ vì để bảo quản và chịu được quá trình vận chuyển đường xa, cái nắp hũ bị niêm phong kín đến mức… cô vặn mãi không ra. Dù dồn hết sức, cái nắp vẫn cứng đơ, không nhúc nhích. Đã vậy, cô còn tự làm tay mình đau nhức.
Không ngờ có ngày mình rơi vào đúng cảnh như mấy chuyện cười trên mạng: yếu ớt đến mức không mở nổi cái hũ…
Bất đắc dĩ, mặt cô đỏ lên, ngập ngừng quay sang cầu cứu Thẩm Trác:
“Tôi mở không được… giúp tôi đi.”
Thẩm Trác sớm đã thấy cô loay hoay vặn mãi không xong, bèn đưa tay ra nhận lấy.
Ngón tay anh dài, khớp xương rõ ràng. Dù người gầy nhưng sức tay của một thanh niên vẫn mạnh hơn cô nhiều. Chỉ một lúc sau, anh đã vặn được cái nắp ra.
Một làn hương thịt thơm nức tức thì tỏa ra, làm bụng người ta réo lên vì thèm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


