Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tụi tôi cũng từ thành phố về đây, sao chẳng ai yếu ớt như cô thế?
Tĩnh Vũ, cậu nói xem có đúng không?”
Người bị gọi tên, nữ thanh niên trí thức Tĩnh Vũ, lúc này vẫn đang nhìn Diệp Hân chăm chú, nhưng không hùa theo trêu chọc như Lưu Hồng Hà, chỉ thản nhiên đáp bằng giọng bình tĩnh:
“Hồng Hà, bớt gây sự đi.”
Diệp Hân liếc mắt nhìn cô gái đang đứng cách đó không xa, thanh niên trí thức Giang Tĩnh Vũ. Cô ấy cũng mới được phân về vào năm nay, vóc dáng mảnh khảnh, ngũ quan thanh tú, khí chất lại không tầm thường.
“Cô ta chẳng lẽ còn biết xấu hổ? Tôi nói có hai câu mà đã tính là quá đáng sao?”
Nói rồi lại quay sang hỏi một cô gái khác:
“Chị Tiểu Vi, chị nói xem có phải hôm qua tụi mình lại bị liên lụy nên mới bị mắng một trận không?”
Vương Tiểu Vi là thanh niên trí thức về đội từ hai năm trước, dáng người cao gầy, tính cách cũng điềm đạm hơn nhiều. Lúc này cô chỉ khẽ cau mày, liếc nhìn Diệp Hân một cái nhưng cũng chẳng nói gì, chẳng buồn đáp lại lời Lưu Hồng Hà.
Bên cạnh đó còn có một người tên là Trịnh Văn Văn, nhìn thì lanh lẹ, lời nói lại chẳng mấy khi giữ mồm giữ miệng. Cô ấy chẳng buồn để ý tới Diệp Hân, ngược lại hất cằm nói với Lưu Hồng Hà:
“Cô quản cô ta làm gì cho mệt?”
Thấy mấy người kia không ai hưởng ứng, Lưu Hồng Hà có chút mất hứng, nhưng vốn tính nhiều chuyện, nên chẳng thể nhịn được lâu. Cô ta lại quay sang Diệp Hân hỏi tiếp:
“Cô chẳng phải nói muốn huỷ bỏ hôn ước với Thẩm Trác sao? Vậy sao hôm nay vẫn còn đi làm chung với anh ấy thế?”
Diệp Hân bị hỏi đến phát phiền, chẳng buồn dây dưa với cô thanh niên trí thức miệng nhanh hơn não này, lạnh lùng buông một câu:
“Liên quan gì đến cô?”
Nói rồi sải bước đi nhanh hơn, kéo giãn khoảng cách với đám người phía sau.
Cô bước nhanh mấy bước, cố đuổi theo Thẩm Trác, người vẫn giữ tốc độ đều đều mà chẳng hề ngoảnh lại. Mới đó đã bỏ xa cô cả đoạn dài.
Buổi chiều lại tiếp tục làm việc ngoài đồng.
Dưới ánh mặt trời gay gắt đổ lửa, cả cánh đồng như bị hun nóng, nhiệt độ mỗi lúc một tăng, nước trong ruộng cũng bốc hơi bừng bừng như nồi nước sôi.
Diệp Hân mệt đến hoa mắt chóng mặt, mồ hôi tuôn như tắm, áo dính sát vào người ướt nhẹp.
Sức lực chẳng còn bao nhiêu, hiệu suất làm việc so với buổi sáng lại càng tụt dốc không phanh.
Cô không dám liều mạng để đuổi kịp tiến độ. Mỗi lúc thấy mệt quá là lại thẳng người đứng nghỉ, âm thầm nghĩ: “Còn trẻ như vậy đã tự làm mình kiệt sức, lỡ đâu mệt đến cong cả lưng thì đời đúng là tiêu tùng rồi!”
Nông sự đúng là cực nhọc đến phát sợ, mà nhìn quanh thì vẫn còn một đống chưa xong… biết bao giờ mới làm hết đây.
Đang lúc cô thở dài ngao ngán, thì bỗng nghe một tiếng gọi lớn vọng từ đầu đường vào:
“Thanh niên trí thức Diệp Hân! Có thư gửi cho cô đấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








