Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Trác không nói gì, lặng lẽ quay trở lại phòng. Lúc quay ra, trong tay cầm theo một chiếc ly tráng men cũ, đưa cho cô một cách có phần gượng gạo, thậm chí ánh mắt cũng không thèm liếc cô lấy một cái.
Diệp Hân nhận lấy cái ly, nghiêm túc nói lời cảm ơn, chân thành đến mức bản thân cũng cảm thấy hơi ngại.
Thẩm Trác không đáp, chỉ đợi cô nhận xong thì xoay người trở lại phòng, đóng cửa nghỉ ngơi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Diệp Hân vội vàng ôm cái ly tráng men chạy ra giếng nước ở góc sân. Cái ly này nhìn là biết đã có tuổi, vành miệng sứt mẻ vài chỗ, phần thân cũng loang lổ dấu vết thời gian, nhưng bên trong lại sạch bong kin kít, đủ thấy ngày thường được người ta lau rửa cẩn thận.
Dù vậy, cô vẫn cẩn thận múc nước dội đi dội lại vài lần cho yên tâm, coi như rửa cho sạch cả tâm lý đang khẩn trương của mình.
Thật không ngờ, cô Diệp Hân từng quen ngồi văn phòng bật máy lạnh, nay lại có ngày phải đi mượn người ta cái ly để uống nước. Bây giờ mới tới nơi này chưa được bao lâu, mà số lần cô cảm thấy xấu hổ ngượng ngùng đã nhiều hơn cả đời trước cộng lại.
Rửa xong cái ly, cô lại múc một chén đầy nước mát, rồi ôm về phòng uống lấy mấy ngụm cho hạ nhiệt, sau đó nằm vật xuống nghỉ ngơi.
Ước chừng nằm nghỉ được chừng nửa tiếng, Diệp Hân lại lật đật bò dậy đi ra đồng. Trước khi ra khỏi sân, cô tiện tay lấy cái mũ rơm cũ kỹ treo sau cửa viện đội lên đầu. Mũ cũ thì cũ thật, vành thì sứt mẻ, kiểu dáng lại to tướng xấu xí, nhưng tốt xấu gì cũng còn che được cái nắng gay gắt đầu hè.
Sau buổi sáng bị nắng thiêu cháy tới choáng váng cả đầu óc, Diệp Hân lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến đẹp xấu nữa, chỉ cầu bản thân thấy dễ chịu một chút là đủ.
Thẩm Trác đứng ở cửa liếc nhìn cô một cái, rồi chẳng nói chẳng rằng mà bước ra ngoài trước.
Diệp Hân ôm cái ly đi theo sau, lầm lũi như một cái bóng nhỏ.
Đi được nửa đường, phía trước đã lố nhố bóng người quen. Diệp Hân vừa nhìn thấy mấy cô nữ thanh niên trí thức cùng tổ, da đầu liền căng lên, một cảm giác chẳng lành chạy thẳng từ đầu xuống sống lưng.
Biết tránh không khỏi, Diệp Hân đành phải nhỏ giọng đáp lời:
“Tất nhiên là phải chăm chỉ làm việc rồi, nếu không thì tôi ra ruộng làm gì?”
Lưu Hồng Hà cười khẩy một tiếng, giọng châm chọc không giấu diếm:
“Thật hả? Nhưng mà nghe nói hôm qua cô đi đâu đó, không phải đi làm việc đúng không? Lại còn ngất xỉu giữa đường cơ mà, nghe xong mà muốn đội quần luôn đấy!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








