Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Cô Gái Nhỏ Siêng Năng Làm Ruộng Nuôi Chính Mình Chương 18:

Cài Đặt

Chương 18:

Một chú đưa thư cưỡi xe đạp từ hướng đầu thôn chạy tới, vừa đi vừa lớn tiếng gọi, giọng vang cả cánh đồng.

Diệp Hân sững người mất mấy giây, vội buông mạ trong tay, nhanh chóng lội lên bờ.

Chú đưa thư vừa dừng xe đã lấy ra một phong thư cùng một gói giấy nhỏ, đưa cho cô:

“Thanh niên trí thức Diệp Hân, thư của cô đây! Còn có một cái bưu kiện nữa, tôi thấy nhẹ nên tiện đường mang tới luôn, cô cầm lấy cho chắc!”

“Vâng, cảm ơn chú nhiều ạ!”

Diệp Hân cúi đầu nói lời cảm tạ.

Chú đưa thư phất tay, rồi lại nhanh chóng đạp xe đi tiếp.

Diệp Hân đặt thư và bưu kiện ở chỗ khô ráo cạnh bờ ruộng, tiện thể vặn nắp bình nước tráng men uống mấy ngụm, rồi lại quay về tiếp tục công việc đồng áng.

Đến lúc tan làm chạng vạng tối, Diệp Hân cảm thấy lưng mình như sắp gãy đến nơi.

Cả ngày lăn lộn ngoài đồng, gió táp mưa sa, mặt trời chói chang, cô gần như bước đi cũng không nổi.

“Cô còn ổn không đấy?”

Thẩm Trác nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của cô, chẳng khác nào một cọng rau héo quắt trong cái nắng tháng sáu, liền không nhịn được mà hỏi một câu.

Diệp Hân ngẩng đầu lên, lộ ra gương mặt lấm lem bùn đất, mồ hôi đầm đìa, khổ sở đến mức chẳng còn ra hình người, giọng thì yếu xìu như gió thoảng qua tai: “Ờ, vẫn còn thở được.”

“…”

Bốn công điểm là cái khái niệm gì cơ chứ?

Cô cố lục lọi trong ký ức của nguyên chủ, rốt cuộc cũng nhớ ra đại khái:

Một ngày đạt mười công điểm thì ăn mặc sung túc, thậm chí có thể dành dụm đôi chút.

Tám điểm thì cũng đủ no, không phải lo nghĩ nhiều.

Sáu điểm bắt đầu thấy đói lác đác.

Còn bốn điểm… xin lỗi, đây là cấp độ “sống không nổi”!

Nói trắng ra, cô làm cả ngày mệt đến gãy lưng, kết quả là còn không nuôi nổi cái thân này!

Diệp Hân cảm thấy như có một gáo nước lạnh hắt thẳng vào lòng, lạnh đến mức nản chí muốn chui luôn vào trong chăn ngủ đến hết đời.

Sau khi ghi xong công điểm, mọi người lục tục giải tán, ai nấy đều tranh thủ về nhà lo cơm nước.

Diệp Hân cũng đói đến mức bụng réo ùng ục, nhưng vẫn cố ý chậm rãi tụt lại phía sau. Nhân lúc không ai chú ý, cô lẹ tay chộp mấy cọng mạ ở bờ ruộng, dù đã héo quắt rồi, nhưng còn hơn không. Trưa nay cô đã có ý định lấy mạ đem về trồng, tiếc là ban ngày không tiện ra tay. Bây giờ có cơ hội, không tranh thủ thì tiếc hùi hụi.

“Đem về trồng trong không gian xem sao… Biết đâu có trò hay!”

Cô thầm tính toán.

Thẩm Trác quen rồi với việc cô đi theo mình về, thấy không có tiếng chân phía sau thì dừng lại ngoảnh đầu.

Diệp Hân vội chạy tới, nhe răng cười lấy lòng:

“Cảm ơn anh chờ tôi!”

Thẩm Trác lại liếc cô thêm cái nữa, trong bụng khó hiểu, vừa nãy còn héo rũ như cây sắp héo, giờ lại tươi tỉnh chạy như bay, mới được bốn công điểm thôi đấy, mà nhìn cô vui như trúng độc đắc, thật đúng là không biết xấu hổ là gì…

Về tới nhà, Diệp Hân lấy cớ cất thư và cái khăn choàng, tranh thủ trốn vào phòng chui vào không gian, đem mấy cọng mạ trồng xuống thử nghiệm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc