Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Cô Gái Nhỏ Siêng Năng Làm Ruộng Nuôi Chính Mình Chương 15:

Cài Đặt

Chương 15:

Mới sống ở đây chưa đầy một ngày, Diệp Hân đã nghiệm ra được một chân lý cay đắng: giữa mùa hè nóng như rang người này mà không mang theo chút nước thì đúng là tự tìm đường khổ.

Thẩm Trác đã ngồi vào bàn ăn, lặng lẽ ăn cơm, thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt nhìn cô một cái. Diệp Hân cũng vội vàng múc cháo khoai lang đỏ, nhanh chóng ngồi vào ghế đối diện anh.

Trên bàn là một đĩa rau lang luộc, trộn với tương và dầu, dù đơn sơ nhưng trông bắt mắt hơn hôm qua nhiều. Diệp Hân gắp một miếng cho vào miệng nếm thử, hương vị quả nhiên khá hơn, ít nhất cũng dễ nuốt xuống cổ họng.

Phải tranh thủ ăn cho xong rồi nghỉ ngơi lấy sức, chiều còn phải tiếp tục ra đồng làm việc. Cơm nước xong, Diệp Hân không nhịn được liền hỏi:

“Trong nhà mình có cái ly nào không?”

Thẩm Trác quay sang nhìn cô, vẻ mặt mang theo chút nghi hoặc.

“Tôi muốn mang theo chút nước,” Diệp Hân vội giải thích, “Trời nóng quá, dễ khát lắm. Không kịp bổ sung nước là dễ bị say nắng lắm đó.”

Ánh mắt cô quét qua bàn ăn, nhìn mấy cái chén bát rửa để chồng lên nhau, tổng cộng cũng chỉ lèo tèo vài cái, lại cũ kỹ mẻ miệng, cái nào ra cái nấy đều chẳng ra hồn, ngay cả cái có nắp mang theo cũng không có.

Cái nghèo nó hiện rõ mồn một như vậy đấy.

Thẩm Trác trong phòng thật ra có một cái ly tráng men có nắp. Đó là vật anh vẫn dùng mỗi ngày, đặt trong phòng để thỉnh thoảng đêm khát còn có cái mà uống. Ban ngày anh cũng hay khát, nhưng lười mang theo nên cứ ráng chịu, đợi đến tối mới uống bù.

Bây giờ, anh hơi do dự, cái ly kia là đồ dùng cá nhân của anh, không tiện cho người khác dùng. Nhưng nhìn dáng vẻ mệt mỏi thiếu sức sống của Diệp Hân, lại nghĩ đến cảnh buổi chiều trời còn gay gắt hơn buổi sáng, nếu cô lại ngất xỉu ngoài ruộng, có khi anh còn phải cõng về, chuyện mất mặt như vậy thật không muốn lặp lại thêm lần nữa.

Nói đi cũng phải nói lại, sáng nay cô gái này tuy làm việc chưa ra làm sao, tay chân luống cuống rối mù, nhưng ít nhất cũng chịu dậy sớm, chịu ra đồng, xem như có tiến bộ hơn. Nghĩ một hồi, Thẩm Trác bèn tự thuyết phục mình: thôi thì cũng vì chuyện lớn, chứ chẳng phải vì người.

Cuối cùng, sau khi rửa sạch bát đũa, anh mới thản nhiên nói:

“Trong phòng tôi có một cái. Nếu cô cần thì mang mà dùng.”

Diệp Hân nghe thấy giọng nói vọng ra từ trong phòng, cũng đoán được là Thẩm Trác đang ở bên trong. Biết vậy nhưng cô vẫn do dự, cuối cùng nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy chuyện uống nước quan trọng hơn mặt mũi, đành phải đỏ mặt, ngượng ngùng lên tiếng, giọng nhỏ đến mức như muỗi kêu:

“Muốn...”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc