Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Cô Gái Nhỏ Siêng Năng Làm Ruộng Nuôi Chính Mình Chương 14:

Cài Đặt

Chương 14:

Nếu mắc chứng cưỡng chế, nhìn cảnh này nhất định thấy thoải mái vô cùng.

Diệp Hân thì khỏi phải nói, vừa chậm chạp vừa xiêu vẹo, lúc thì cấy nông quá, lúc lại cắm sâu quá tay, có bụi còn bị đổ rạp phải quay lại chỉnh sửa.

Vừa bắt đầu đã lộ rõ phong độ "tay mơ".

Chẳng mấy chốc, cô đã bị những người xung quanh bỏ lại một đoạn dài.

Sau đó cô phát hiện, mấy bác gái xung quanh tuy cấy nhanh, nhưng kỹ thuật không được đều tay như Thẩm Trác. Bên trái cũng nhanh, bên phải cũng nhanh, chỉ có cô lù đù như con rùa, cắm mãi chẳng xong một thửa, tạo thành một khoảng lõm nhìn rõ mồn một.

Mới tháng sáu mà cái nắng đã chói chang, chẳng phải nói chơi. Lúc này, Diệp Hân mới thực sự cảm nhận được cái câu “Ai hay bát cơm đầy, từng hạt là mồ hôi rơi” đúng là xương máu của người làm nông. Làm ruộng quả thực chẳng dễ dàng chút nào!

Mồ hôi nhễ nhại ướt sũng lưng áo, chân ngâm trong ruộng bùn còn thấy dễ chịu một chút vì mát lạnh, nhưng khổ nỗi là phải cúi người suốt cả buổi, khiến lưng cô đau nhức không chịu nổi.

Người bên cạnh đã cấy xong tới sát bên cô, chỉ còn mỗi cô là lề mề như rùa bò. Cô cũng không dám ngồi thẳng lưng nghỉ chút, chỉ sợ bị người ta nói là lười biếng.

Việc cấy mạ phải lùi lại từng bước một. Ban đầu, hai bên trái phải còn biết ý chừa lại cho cô một lối đi ở giữa. Bên trái là Thẩm Trác, từng hàng mạ thẳng như kẻ chỉ, bên phải là một bác gái, có điều bà ấy hơi lệch tay, đường cấy cứ nghiêng nghiêng, thành ra khoảng trống ở giữa ngày càng hẹp lại, suýt nữa là cắt đứt đường lui của cô.

Ghi điểm viên ở xa nhìn thấy, cầm sổ bước tới liếc một cái, chỉ thở dài lắc đầu rồi lặng lẽ bỏ đi.

Diệp Hân lại thấy má mình nóng bừng bừng.

Cô cố gắng tăng tốc, cố gắng cấy cho xong một khoảnh, lại tiếp tục chiến đấu sang khoảnh ruộng kế bên.

Cực chẳng đã, rốt cuộc cũng tới giờ trưa. Diệp Hân mệt rã rời, chân tay rã rời, không chỉ đói mà còn khát đến mức cổ họng như bốc khói. Cô liếm đôi môi khô nẻ, chỉ mong sớm được về nhà uống nước cho hả.

Thẩm Trác đã rửa sạch chân, bước lên bờ ruộng. Cô lập tức lẽo đẽo theo sau.

Nắng trưa tháng sáu gay gắt chẳng kém gì lửa thiêu. Vừa bước chân vào nhà, Diệp Hân đã cảm thấy trước mắt tối sầm, trời đất quay cuồng.

Thẩm Trác xách một gầu nước giếng mát lạnh lên, uống vài ngụm rồi quay người đi về phía vườn rau sau nhà, mảnh đất nhỏ riêng của anh trồng vài thứ rau xanh để cải thiện bữa ăn.

Cơm trưa tuy nấu sẵn từ sáng, nhưng thức ăn thì vẫn phải làm nóng lại, có món mới thì ăn mới ngon miệng hơn.

Khi Thẩm Trác đang vội vã loay hoay ngoài kia, thì trong phòng, Diệp Hân cũng sốt ruột lục tung mọi ngóc ngách để tìm một món đồ. Cô tìm tới tìm lui, lật hết rương hòm, cuối cùng lại buồn rầu phát hiện một sự thật đau lòng, nguyên chủ vậy mà không có nổi một cái ly cho ra hồn!

Đã vậy, trong thôn lại không có Cung Tiêu Xã, muốn mua gì cũng phải đi tận ra thị trấn. Giờ có muốn chạy đi mua cũng đâu có mua được!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc