Người cẩn thận, mắt sáng tay nhanh thì lo chọn mạ.
Cuối cùng, mạ được đưa tới tận nơi cho những người cấy lúa, là tổ mà cô và Thẩm Trác đang làm cùng.
Diệp Hân vẫn lặng lẽ theo sau Thẩm Trác, đi dọc con đường đất dẫn tới cánh đồng ruộng loang loáng nước, phẳng lì như mặt gương.
Trên đường đi, cô bắt gặp mấy nữ thanh niên trí thức.
Các cô ấy vừa trông thấy cô liền rộ lên vẻ kinh ngạc, ghé tai thì thầm gì đó, chẳng buồn che giấu ánh mắt tò mò.
Nhưng họ cũng không bước lại gần, ngược lại còn lảng sang hướng khác, xa xa né tránh.
Diệp Hân cũng chẳng lấy làm phiền, thậm chí còn thấy thoải mái. Không tới nói chuyện càng hay, khỏi khách sáo, đỡ phải gượng gạo. Ai làm việc nấy, khỏi quấy rầy nhau, quá tốt!
Tới bờ ruộng, nhìn lớp bùn đục đặc sóng sánh phía dưới, Diệp Hân hơi khựng lại, không giấu nổi vẻ chần chừ.
Ngay lúc đó, một chị nông dân đã nhanh nhẹn cởi giày, xắn quần, bước phăm phăm xuống ruộng. Thấy cô đứng lóng ngóng, chị ấy còn không quên nhắc nhở:
“Tranh thủ khi còn sớm trời còn mát mà làm đi, đứng ngẩn ra đó làm gì, đến trưa nắng lên lại cảm nắng rồi đổ bệnh thì khổ thân!”
Diệp Hân: “……”
Làm biếng lề mề mà gặp đúng người dân thật thà chăm chỉ thì đúng là tự mình chuốc lấy ngại. Thôi, đành phải nuốt ngược lời vào trong, cắn răng chịu trận.
Cô khẽ liếc sang Thẩm Trác cầu cứu.
Anh vẫn đang đứng bên bờ ruộng, chẳng quay đầu lại, không nói tiếng nào, thẳng thừng xắn tay áo quần lên, để lộ đôi chân gầy trơ xương, rồi bước một mạch xuống ruộng như thể đã quen quá rồi.
Diệp Hân cắn môi, hạ giọng lẩm bẩm: “Ngoài ruộng này… có đỉa không đó?”
Thẩm Trác nghe xong, hơi khựng lại, rồi điềm nhiên đáp: “Chưa thấy con nào.”
Nói xong liền tiếp tục lội xuống, bùn đen lấp sụp đến tận mắt cá chân.
Mạ đã được người khác mang tới, thời gian làm việc bắt đầu.
Diệp Hân biết mình không thể lần lữa thêm, vội vàng xắn tay áo, vén ống quần, hít một hơi thật sâu rồi cũng bước một chân xuống ruộng.
Ngay giây phút chân chạm bùn, cô không nhịn được bật ra một tiếng "Tê" khe khẽ, lạnh lạnh, nhầy nhụa, lại còn như sống, bùn đất từ kẽ ngón chân luồn vào, dính đầy, trơn tuột. Cảm giác vừa buồn vừa rợn, khiến toàn thân nổi da gà. Cô thật sự chỉ muốn nhảy bật ngược trở lên bờ!
Thẩm Trác nghiêng mắt liếc nhìn cô một cái. Diệp Hân vội vàng nhe răng cười, cố làm vẻ hòa nhã dễ gần.
“……”
Anh không nói gì, chỉ thu lại ánh mắt rồi tiếp tục chăm chú làm việc, như thể vừa rồi chẳng có gì xảy ra.
Diệp Hân thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Không còn cách nào khác, cô sinh ra và lớn lên trong thành phố, từ nhỏ chưa từng đụng tay vào việc đồng áng, kinh nghiệm làm ruộng gần như bằng không. Mà nguyên chủ lại là người yếu ớt, chẳng mấy khi tham gia lao động, trí nhớ về việc đồng áng cũng chẳng để lại là bao. Lúc này, cô đành phải nhanh chóng tìm người mà “vừa học vừa làm”.
Thẩm Trác nhìn thì còn trẻ, nhưng làm ruộng lại thành thạo vô cùng. Nhìn hắn cấy mạ mà xem, hàng thẳng tắp, khoảng cách đều nhau như thể dùng thước đo qua, mạ non cũng đều tăm tắp về kích thước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)