Bữa sáng hôm nay còn đơn sơ hơn hôm qua, một nồi cháo loãng nấu cùng khoai lang đỏ cắt khúc, thậm chí còn chẳng có món mặn ăn kèm.
Diệp Hân yên lặng ăn hết một chén, trong lòng thầm nhủ: kiểu này thì phải sớm tìm cách cải thiện bữa ăn, bổ sung dinh dưỡng thì mới mong kéo dài tuổi thọ được, chứ cứ ăn uống thiếu thốn thế này thì không gục giữa ruộng cũng thành kỳ tích.
Ăn xong, trời vẫn chưa hửng nắng. Nhưng cuộc sống ở thôn quê không có chuyện "ăn xong nằm nghỉ", mà là... xách cuốc ra đồng.
Đang là tháng Sáu, tiết trời oi ả, người trong thôn vốn thích làm việc từ sớm để tránh nắng gắt buổi trưa. Thế nhưng mùa vụ đang vào cao điểm, việc nhiều như núi, trưa cũng phải lao động, thành ra ai nấy đều vắt kiệt sức. Dạo này không chỉ mình Diệp Hân từng bị cảm nắng, mấy người trong đội cũng có người ngã lăn ra vì trời nóng.
Sáng sớm, sương trắng còn lảng vảng trên mặt đất, dãy núi phía xa như được phủ một lớp mây mờ. Không khí trong lành, mang theo chút se lạnh khiến người ta tỉnh táo hẳn ra.
Thôn nơi họ sinh sống có cái tên dân gian rất mộc mạc: Thôn Nước Lạnh. Tên này là do nơi đây có nhiều ao hồ, người bản xứ gọi quen miệng mà thành. Còn tên gọi chính thức thì dài dòng hơn nhiều: tiểu đội số ba thuộc đại đội số bảy của công xã Hồng Trạch. Đại đội số bảy này còn được gọi là đại đội Phong Thủy, vì Thôn Nước Lạnh là thôn lớn nhất vùng, nên mấy thanh niên trí thức được điều về đây đều được sắp xếp ở ký túc xá gần đó.
Nguyên chủ của thân thể này là thanh niên trí thức mới được phân về cắm rễ tại thôn vào tháng Ba năm nay, đến giờ mới hơn ba tháng.
Khu vực này là vùng đồi núi, đất đai không bằng phẳng, ruộng vườn rải rác khắp nơi.
Nơi thấp trũng thì trồng lúa nước vào mùa hè, lúa mạch vào mùa đông.
Những mảnh đất cao hơn thì trồng bắp, khoai lang đỏ, đậu nành và cải dầu. Chỗ thấp nhất được giữ lại làm hai cái ao lớn để nuôi cá, tận dụng từng tấc đất một cách triệt để.
Hiện tại, tiểu mạch đã thu xong, chất đầy trong kho, ngoài đồng thì đang gấp rút làm đất, lấy nước, chuẩn bị vào vụ lúa mới. Người trong đội ai nấy đều tất bật, tranh thủ gieo cấy cho kịp thời vụ.
Diệp Hân cố gắng làm lơ những ánh mắt tò mò, âm thầm bám sát sau lưng Thẩm Trác, theo anh đi tới kho nông cụ trước sân đội sản xuất để nhận dụng cụ hoặc lãnh việc.
Tiểu đội trưởng họ Lý, tên là Lý Kiến Bang, chính là cháu trai của đội trưởng đại đội Lý Hưng Quốc. Vừa thấy Diệp Hân xuất hiện, anh ấy chỉ liếc mắt đánh giá một cái rồi thôi, không nói không rằng, trực tiếp giao cho cô phần việc, cấy mạ.
Thẩm Trác cũng được phân công nhiệm vụ giống vậy.
Thật ra thì phần lớn mọi người đều làm việc này cả. Gieo cấy lúa nước thời ấy còn cực kỳ thủ công, toàn dựa vào sức người là chính. Trước tiên phải ươm mạ thành từng luống, sau đó rút mạ, bó lại rồi vác ra ruộng. Những người khỏe mạnh, chân cứng thì nhận phần gánh mạ ra các thửa ruộng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)