Diệp Hân nhanh chóng đáp lại: “Tôi biết rồi.”
Nghĩ tới việc bây giờ chẳng có điện thoại cũng chẳng có đồng hồ báo thức, cô sợ mình ngủ quên nên lễ phép lên tiếng nhờ vả: “Nếu mai tôi chưa dậy kịp, anh có thể gọi tôi một tiếng được không?”
Thẩm Trác hơi ngập ngừng rồi nói: “Tôi chỉ gọi một lần thôi.”
Diệp Hân vui vẻ đáp: “Được, cảm ơn anh nhé!”
Tiếng bước chân vang lên rồi xa dần, Thẩm Trác quay về phòng mình.
Lúc này Diệp Hân mới nhẹ nhõm thở phào. Vừa rồi đang ở trong không gian, suýt nữa bị phát hiện. May mà không gian này có thể nghe thấy động tĩnh bên ngoài, như vậy nếu có chuyện gì xảy ra cũng còn kịp trở tay.
Đây cũng là lý do cô muốn tiếp tục ở lại nhà Thẩm Trác. Nếu ở ký túc xá thanh niên trí thức, cô không tiện ra vào không gian một cách chủ động như vậy.
Nghĩ đến việc ngày mai phải dậy sớm đi làm, cô quyết định không nghiên cứu sách nữa, đi ngủ sớm một chút cho lành. Dù sao mấy quyển sách kia cũng không thể đọc xong trong một sớm một chiều, chắc chắn là một công trình dài hơi.
*
Vốn tưởng rằng đêm đầu tiên ở nơi xa lạ thế này sẽ trằn trọc không yên, ai ngờ vừa nằm xuống, suy nghĩ được vài vòng, Diệp Hân đã vô thức thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Chắc là ngủ sớm quá, nên trời còn chưa hửng sáng, cô đã tỉnh giấc. Mở mắt ra nhìn trần nhà mang đậm phong vị niên đại, lòng còn mơ hồ chưa rõ hiện thực hay mộng.
Theo bản năng, cô đưa tay sờ bên gối như thường lệ, định tìm điện thoại. Kết quả sờ trúng không phải là chiếc điện thoại thân quen, mà là chiếc chiếu trúc vừa lạnh vừa cứng, cảm giác này khiến cô hoàn toàn bừng tỉnh.
Phải rồi, cô đã xuyên về một thời đại xa lắc xa lơ, nơi không có internet, chẳng có điện thoại, càng không có văn phòng với máy lạnh mát rượi. Nơi đây, người ta không "đi làm", mà là... đi làm ruộng.
Còn chưa kịp than thân trách phận, cửa phòng đã vang lên tiếng gõ đều đều, kèm theo giọng Thẩm Trác bình thản:
“Diệp Hân, dậy đi.”
Diệp Hân lập tức đáp lại một tiếng rõ ràng:
“Tôi tỉnh rồi!”
Thẩm Trác không nói gì thêm, quay người đi về phía bếp nhóm lửa nấu cơm. Nhân lúc chờ cơm sôi, anh tranh thủ rửa mặt chải đầu cho xong xuôi.
Diệp Hân cũng thay quần áo xong, cầm theo chậu rửa mặt, khăn lông và bàn chải đánh răng ra ngoài.
Da mặt dày không ngần ngại, cô múc ké một ít nước từ thùng anh vừa múc, rồi thản nhiên đứng cạnh bờ tường đánh răng như thể đã quen thuộc từ lâu.
Thẩm Trác liếc nhìn cô một cái, ánh mắt như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


