Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Chồng Cô Tuy Là Pháo Hôi Nhưng Mười Phần Toàn Năng Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Ăn cơm xong, Lục Hạ không giống bình thường chẳng buồn dọn dẹp, chỉ xách cái chậu ra ngoài rửa mặt, rồi quay về phòng nằm xuống. Dù Lục Xuân với Lục Thu có bước vào, cô cũng giả vờ ngủ, không thèm để ý.

Thật ra Lục Hạ chưa ngủ, tháng sáu giữa hè, giờ có hơn bảy giờ, trời vẫn sáng, chỉ là cô không muốn đối mặt với bọn họ. Trong nhà cũng định cho cô “thời gian để nghĩ lại”, đành mặc kệ.

Ừ, cô hiểu quá rõ rồi. Trong mắt họ, cô lúc nào cũng là đứa biết điều, hiền lành, chẳng biết giận, nên họ mặc định dù có đối xử thế nào thì cô cũng sẽ chấp nhận thôi.

Trước kia, Lục Xuân là chị cả, có quần áo mới. Em trai là con trai độc đinh, cũng có đồ mới.

Đến lượt cô từ nhỏ toàn mặc đồ cũ của chị cả để lại và khi có Lục Thu đồ của Lục Hạ đã rách nát không thể mặc được nữa nên Lục Thu cũng được nhà mua mới.

Vì vậy trong đám con cái, chỉ có mỗi cô là chẳng bao giờ có quần áo mới tinh.

Hồi bé cô có thấy ấm ức chứ, nhưng cái kiểu thiên vị kéo dài, cộng thêm sự thờ ơ của bố mẹ, dần dần mài mòn hết cảm giác ấy. Cô chẳng muốn nghĩ, chẳng buồn oán trách, rồi thành “đứa con ngoan” trong miệng cha mẹ.

Cô từng nghĩ, dù sao thì cha mẹ vẫn thương mình, nên chịu thiệt một chút cũng không sao đâu, thậm chí còn sẵn sàng hy sinh vì cái nhà này.

Nhưng giờ nhìn lại, ý nghĩ đó buồn cười thật.

Họ coi sự nhẫn nhịn của cô là lẽ đương nhiên, giẫm đạp cô không chút áy náy. Vậy nên, từ lúc nguyên chủ rời đi, cô đã không coi họ là người thân nữa rồi. Dù gì cô đâu còn ở nhà này bao lâu, nhịn vài ngày, sau này coi như người dưng.

Buổi tối, Lục Xuân với Lục Thu vào phòng không ai nói gì.

Lục Xuân thì chột dạ, chính vì khóc lóc năn nỉ mà mẹ mới đồng ý giúp chị ta giữ lại công việc, rồi âm thầm đi báo danh cho Lục Hạ xuống nông thôn. Giờ trong lòng Lục Xuân vừa ngượng vừa mừng, ngượng vì đã đẩy em mình đi thay, nhưng lại thở phào vì bản thân được ở lại, sắp có một chân văn phòng ổn định.

Lục Thu thì mới 13 tuổi, còn nhỏ nhưng đã hiểu chuyện, nó biết lâu nay chị hai ngoan ngoãn hay bị chèn ép, thầm nhủ sau này mình không thể giống chị, cái gì có được phải giữ chặt, không sẽ bị cướp mất.

Lục Hạ giờ chẳng thèm quan tâm nữa, nằm xuống một lát, cô giả vờ ngủ, rồi lặng lẽ vào không gian, kiểm lại lương thực.

May là lúc trước cô đã mua bao tải lớn để đựng, chứ lấy ra mấy bao tải mới tinh thì dễ bị nghi lắm. Trong đất trồng không ít rau, mấy cây đã chín, cô hái xuống để một bên, tính để thêm vài ngày sẽ hái hết rồi trồng tiếp lương thực mới.

Rau nhiều thế này ăn không xuể, mà bán có lẽ không lời lãi gì. Hôm nay cô hỏi thăm, rau ngoài chợ đen chỉ hai ba xu một cân, còn ở Cung Tiêu Xã lại rẻ hơn nữa. Nghĩ đi nghĩ lại, thôi cứ để vậy, sau này tập trung trồng lương thực với trái cây thì hơn. Trái cây quý, bán có giá hơn nhiều.

Tính toán xong, cô mới từ không gian bước ra. Thân thể nguyên chủ vốn yếu, lại đi cả ngày, nên vừa ra chưa bao lâu đã mệt lả, ngủ mất.

Đến khi tỉnh dậy, người trong nhà đều đã dậy đi làm, cô càng không muốn chạm mặt ai, sợ nói nhiều lộ sơ hở, nên nằm lì ở đó. Đợi chắc chắn mọi người đi hết mới ra ngoài.

Trên bàn quả nhiên có phần cơm để lại cho mình. Ăn xong, Lục Hạ đi thẳng đến xưởng bóng đèn.

Lúc Lục Hạ đến, Chủ nhiệm Vương đã cho người đứng chờ sẵn. Vừa nhận được tin, ông ta liền trực tiếp đưa cô đi làm thủ tục.

Có ông ta ra mặt nên mọi chuyện diễn ra cực nhanh. Lục Hạ vốn chưa chính thức đi làm, nhiều bước rườm rà được lược bỏ. Chẳng mấy chốc, thủ tục bàn giao hoàn tất. Công việc vốn ghi tên Lục Hạ, nay đổi thành tên “cháu gái” của Chủ nhiệm Vương – Vương Tiểu Ngọc.

Xong xuôi, Chủ nhiệm Vương đưa cả tiền lẫn phiếu cho cô. Lục Hạ mở ra xem, thấy vừa đủ tiền, phiếu cũng không ít, lập tức gật gù hài lòng rồi rời khỏi xưởng bóng đèn.

Chuyện Lục gia có thể chạy tới gây sự, cô không nhắc, có lẽ ông ta cũng hiểu. Đã dám bỏ tiền mua thì hẳn là có cách lo liệu, cô không cần việc gì phải đắn đo thay.

Ra khỏi cổng, Lục Hạ lập tức nhét tiền vào không gian. Trong lòng kích động không thôi, không ngờ bán công việc lại dễ dàng thế! Giờ trong tay cô cuối cùng cũng có tiền rồi!

Ổn định lại cảm xúc, cô đi thẳng về phía khu chợ đen.

Đến nơi, cô không vội vào ngay, mà loanh quanh thăm dò trước. Quay vài vòng, cô phát hiện một con ngõ nhỏ vắng vẻ, cạnh đó là một ngôi nhà bỏ hoang, tường bao sập mất nửa. Rõ ràng đã lâu chẳng ai ở.

Lục Hạ nhìn mà thấy vừa ý, hẻo lánh, ít người qua lại, rất thích hợp để giấu đồ. Ban ngày có hơi bất tiện, nhưng ban đêm cô không tiện ra ngoài. Thôi thì cứ ban ngày mà làm, chỉ cần cẩn thận là được.

Lục Hạ nghe vậy, lòng khẽ động:

“Sao, lão đại các anh quyết định rồi?”

Hắn gật đầu ngay:

“Đương nhiên! Hôm qua lão đại cho người nếm thử, gạo của cô đúng là loại hảo hạng. Giá cô đưa ra, lão đại đồng ý rồi, có bao nhiêu bọn tôi lấy hết.”

Khóe môi Lục Hạ cong lên:

“Được! Tôi có 1.500 cân gạo, 1.500 cân bột mì và 1.000 cân bắp. Nếu hợp thì giao dịch ngay, hàng tôi cho người chuyển tới rồi, đang chờ ở đó.”

“Thật sao? Ở đâu? Tôi đi báo lão đại ngay!”

Nghe xong, Lục Hạ chỉ địa điểm. Hắn lập tức quay người chạy đi tìm lão đại.

Cô cũng trở lại sân bỏ hoang, thấy lương thực vẫn y nguyên chưa bị động tới thì thở phào nhẹ nhõm, tiện tay nhặt mấy viên gạch vụn quanh sân, cất vào không gian để phòng bất trắc.

Một lúc sau, một nhóm người kéo tới. Đi đầu là một người đàn ông ngoài ba mươi, dáng vẻ nho nhã như giáo sư đại học nhưng nhìn cách đám người bên cạnh cung kính với hắn, Lục Hạ liền hiểu: đây chính là lão đại của bọn họ.

Lão đại vừa bước vào, trông thấy hơn ba chục bao lương thực xếp đầy trong sân thì cười tươi, lúc này mới lên tiếng chào hỏi:

“Cô em chính là người mà Phong Tử nhắc tới chứ gì. Tôi không dài dòng, ban ngày giao dịch cũng bất tiện. Chúng ta nhanh gọn thôi, kiểm hàng trước đã, được chứ?”

Câu này đúng ý Lục Hạ. Cô cũng biết ban ngày khá phiền phức, nhưng ban đêm cô không thể ra ngoài, lỡ bị Lục gia bắt gặp thì phiền phức to.

Cô đáp thẳng:

“Được, nghe anh cả. Tôi bên này chỉ phụ trách giao hàng và nhận tiền. Còn chuyện vận chuyển, các anh tự lo. Nếu không thì phải chờ tới tối.”

Lão đại nghe xong, ánh mắt sâu xa nhìn cô một thoáng, rồi quay đầu ra lệnh cho người phía sau:

“Bắt đầu kiểm hàng.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc