Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Chồng Cô Tuy Là Pháo Hôi Nhưng Mười Phần Toàn Năng Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Người trong chợ đen ai cũng tinh mắt, chỉ liếc qua đã thấy gạo này khác thường. Chẳng mấy chốc, có một chị gái tiến lại, hạ giọng hỏi nhỏ:

“Cô bán gạo này bao nhiêu một cân?”

Lục Hạ cũng ghìm giọng đáp:

“Năm hào một cân.”

Chị ta trợn tròn mắt:

“Cái gì cơ? Năm hào một cân?! Cô định cướp người ta chắc? Ở Cung Tiêu Xã cũng chỉ hơn một hào, chợ đen này đắt lắm cũng chỉ hai hào mấy thôi. Cô chém thế ai mua nổi!”

Lục Hạ vẫn bình tĩnh như không, trong lòng thì càng xót hơn. Đây là gạo nàng mất công dùng nước linh tuyền để trồng, bán năm hào đã coi như cho không, không phải vì cần tiền, cô còn chẳng muốn bán ra.

Chị ta tuy hạ giọng, nhưng vẫn đủ to để nhiều người xung quanh nghe thấy! chốc lát đã có mấy người tò mò vây lại, vừa nghe báo giá cũng giật mình, bắt đầu thì thầm mặc cả.

Nhưng Lục Hạ không hề lung lay, chậm rãi nói:

“Đây là gạo đặc biệt, dinh dưỡng cao, nhất là trẻ con với người già ăn rất tốt.”

Chị ta bĩu môi:

“Ôi dào, gạo thì nhà nào chả ăn, ai lại tin ăn gạo cũng bồi bổ sức khỏe. Cô hét giá trên trời rồi!”

Lục Hạ chỉ nhún vai:

“Chị không tin thì thôi, nhưng gạo này đúng là gạo ngon.”

Nói rồi, cô kéo bao vải ra thêm một chút cho mọi người nhìn rõ.

“Các anh chị nhìn đi, hạt nào cũng trắng bóng, thơm lừng. Đây là gạo trồng từ đất tốt, nước ngọt, ngon hơn hẳn gạo tinh ngoài kia. Bình thường loại này không cần phiếu, số lượng lại ít. Nếu không vì muốn kiếm ít tiền, tôi chẳng muốn bán đâu.”

Mọi người tò mò chen vào ngó, quả nhiên hạt gạo trắng sáng, còn tỏa mùi thơm nhẹ. Ở chợ đen, gạo tinh ba hào mấy một cân đã thuộc dạng hiếm, huống chi loại này nhìn qua còn ngon hơn, thế là ai cũng bắt đầu xiêu lòng.

Chị ta vốn cũng biết gạo này tốt, nếu không đã chẳng hỏi. Nhà có đứa con kén ăn, không nuốt nổi ngũ cốc thô, hàng tháng tiêu chuẩn gạo tinh chẳng đủ, nên mới phải lén ra chợ đen mua. Ban đầu chị ta tính bỏ, nhưng ngửi mùi gạo lại thấy động lòng, nhất là nhìn mấy người khác cũng muốn mua, sốt ruột liền nói:

“Thôi được, coi như gạo cô ngon thật, nhưng giá này cao quá. Bốn hào đi, tôi lấy.”

Nhưng mặc kệ chị ta nói thế nào, Lục Hạ vẫn kiên quyết:

“Không được. Năm hào thì bán, không thì tôi mang về, tuyệt đối không hạ giá.”

Thái độ dứt khoát của cô khiến mọi người càng tin lời. Quả nhiên, chẳng bao lâu 40 cân gạo trong bao bán sạch, chỉ còn chục cân cuối.

Chị ta vội vàng lên tiếng:

“Thôi, chỗ còn lại bán hết cho tôi đi, mang về nấu thử, nếu ngon thì lần sau sẽ tìm mua tiếp.”

Lục Hạ mỉm cười, không nói nhiều, bán nốt cho chị ta rồi thu dọn rời chợ.

Lần này cô bán 50 cân, thu được 25 đồng. Không phải số tiền quá lớn, nhưng biết được giá thị trường bấy giờ, cô đã rất hài lòng rồi, coi như thử một bước thành công.

Cô tính lần sau sẽ mang thêm một bao đi bán thử.

Nhưng chưa kịp đi ra khỏi ngõ, gã gác cổng ban nãy đã bước ra chặn đường.

“Này cô em, số gạo kia cô còn không?”

“Có chuyện gì vậy?”

Lục Hạ vừa hỏi vừa ngầm cảnh giác, bàn chân đã sẵn sàng quay đầu bỏ chạy bất cứ lúc nào.

Người kia hình như cũng thấy cô đang đề phòng, bèn nói thẳng:

“Đừng sợ, tôi chỉ muốn hỏi… nếu cô còn nhiều hàng, có thể bán thẳng cho lão đại bọn tôi.”

Nghe vậy, Lục Hạ nhướng mày hiểu ra

À, đang muốn làm “mối buôn sỉ” cơ à?

Lục Hạ rất tin vào sự nhạy bén của mình. Từ ngày có không gian kia, thần hồn cô thường xuyên ra vào trong đó, cảm giác như tinh thần lực được mài giũa. Tuy chưa đến mức “xuất chiêu” như trong mấy tiểu thuyết dị năng, nhưng độ nhạy rõ ràng tăng lên, trí nhớ cũng tốt hơn nhiều, coi như lợi ích ngoài dự tính, thể chất cơ thể này tuy không bằng lúc trước, nhưng so với người bình thường thì vẫn khỏe hơn không ít.

Thực ra chuyện này với cô cũng tiện, nếu bán trực tiếp cho bọn họ thì đỡ bao nhiêu phiền phức, nhưng dứt khoát đồng ý ngay thì không khôn ngoan. Bây giờ cô chẳng có chút sức mạnh nào để tự bảo vệ, nhỡ đâu người ta gài bẫy thì toi.

Thế là Lục Hạ cẩn thận dò hỏi về “lão đại” kia. Hóa ra ông ta đúng là có thế lực, nhờ quan hệ mà mới mở được chợ đen to thế này, lại còn khá nghĩa khí, giúp đỡ nhiều người.

Nghe xong, Lục Hạ cũng động lòng, cô suy nghĩ một lát rồi nói:

“Có thì có, mà không chỉ gạo đâu, còn có lúa mì với bắp, đều là hàng thượng hạng. Tôi có thể đưa cho các anh ít hàng mẫu nếm thử, nếu thấy ổn thì bàn tiếp, phải nói trước giá cả không được mặc cả.”

Người kia gật gù:

“Được, để tôi nói lại với đại ca.”

Sau đó, Lục Hạ mượn cớ tìm một chỗ hẻo lánh, lấy ra vài loại ngũ cốc, mang về đưa cho gác cổng.

Hắn ta cầm thử lên, ước chừng chừng một cân, rồi móc ngay hai đồng từ túi áo đưa cho cô.

Lục Hạ hơi bất ngờ, nhận tiền mà bật cười, vốn nghĩ tặng không hàng mẫu, ai ngờ người ta lại sòng phẳng thế này. Có vẻ tên gác cổng này khá đáng tin, nhờ vậy mà cô cũng thêm vài phần tin tưởng vào “lão đại” trong miệng hắn ta.

Lần này rời chợ, Lục Hạ vẫn cẩn thận quan sát xung quanh. Thấy không có ai bám theo, cô mới thở phào nhẹ nhõm, an tâm trở về nhà

Vừa bước vào, đã thấy ba mẹ Lục đi làm về, em út cũng tan học, còn cả Lục Xuân chẳng biết đi đâu cũng đã có mặt.

Lục Hạ vừa vào cửa, mẹ đã bưng mâm cơm ra, nhìn thấy cô thì theo phản xạ nhíu mày, mắng ngay:

“Con đi đâu đấy? Giữa trưa không thèm về, con gái lớn mà chạy rong cái kiểu gì?”

Trước giờ nguyên chủ toàn im thin thít, còn cô thì khác, dứt khoát đáp thẳng:

“Ra ngoài giải sầu.”

Câu này vừa buông ra, mẹ cô nghẹn lại, mở miệng định nói nữa nhưng rồi thôi, chỉ lẩm bẩm:

“Được rồi mau ăn cơm đi.”

Lục Hạ không từ chối. Cô thật sự đói, mà không có phiếu gạo thì dù có tiền cũng chẳng vào nổi quán cơm quốc doanh. Thế là đi thẳng tới bàn ăn ngồi xuống, cũng không còn kiểu lo cho cả nhà ăn xong rồi mới ngồi vào như trước.

Động tác ấy khiến cả nhà thoáng sững lại, nhưng rồi cũng giả vờ như không. Dù sao ai nấy đều biết trong lòng cô vẫn còn hậm hực.

Bữa cơm tối của nhà họ Lục chỉ có hai món cải thảo hầm và khoai tây hầm. Tay nghề nấu nướng của mẹ thì… vẫn y chang, món ăn vừa nhìn vừa ngửi đã thấy “mùi nước xoong”, nhưng bụng đói cồn cào, Lục Hạ vẫn cố nuốt.

*Mùi nước xoong: như nước lã, ăn như nước luộc, bản gốc khá hay nên mình giữ nguyên.

Không khí bàn ăn khá trầm lặng.

Lục Đông ăn xong một bát thì như thói quen, đưa luôn bát không sang cho cô:

“Chị hai, xới thêm cho em.”

Chưa kịp gọi lần ba thì mẹ đã nhanh tay nhận lấy bát:

“Được rồi, để mẹ xới cho, thừa bao nhiêu thì múc hết cho con.”

Lục Đông cũng chẳng quan tâm ai xới, miễn có cơm ăn là được.

Chỉ có Lục Xuân và Lục Thu lén nhìn Lục Hạ một cái, nhưng cô không để tâm. Nguyên chủ vốn là “osin miễn phí” trong nhà, còn cô thì không. Ai thích làm thì cứ làm, cô không chiều nổi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc