Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nghe lệnh của Kim Minh, mấy gã đàn em lập tức lôi bao tải mang theo ra, bắt đầu kiểm hàng. Để chắc ăn, bọn họ không chỉ mở miệng bao mà còn dốc hẳn xuống tận đáy để xem có gian lận hay không.
Điều này lại khiến Lục Hạ cực kỳ vui vẻ, bởi vì bọn họ kiểm xong liền đổ thẳng gạo mì từ bao của cô sang bao tải của họ, vậy là những bao tải ban đầu thuộc về cô, chẳng ai lấy. Trước đây Lục Hạ còn lo không gian của mình chỉ có đúng trăm bao tải, dùng hết thì biết đi đâu mà mua, giờ thì tốt rồi, tha hồ mà tích trữ.
Kim Minh kiểm tra xong bao đầu tiên, mặt mày tươi hẳn ra. Lúa gạo loại này đúng là khó tìm. Hôm qua hắn đã ăn thử mẫu mang về, quả thật chất lượng tuyệt hảo, gạo nấu cháo có vị ngọt thanh, so với mấy loại gạo đang bán trên thị trường thì cao hơn vài bậc, thậm chí còn ngon hơn cả gạo dành riêng cho cán bộ cấp cao mà hắn từng được nếm thử.
Trong lòng Kim Minh càng lúc càng thắc mắc: cô gái này lấy đâu ra nhiều lương thực tốt thế? Nhưng hắn cũng chỉ dừng lại ở tò mò, người làm ăn phải biết điều gì nên hỏi, điều gì không. Nhất là nghe Lục Hạ bảo còn có người đang chờ gần đó, rõ ràng cô không đơn độc. Dám một mình mang ra cả đống hàng quý giá thế này, chắc chắn sau lưng có chỗ dựa, tốt nhất là cứ giao dịch cho êm đẹp kẻo rước họa.
Nghĩ vậy, Kim Minh thử thăm dò:
“Cô em, trong tay còn hàng nữa không?”
Lục Hạ hơi sững lại, bình tĩnh đáp:
“Không còn. Sao vậy?”
Kim Minh thoáng thất vọng, khẽ nhướng mày:
“Không có gì, chỉ là hàng của cô chất lượng tốt lắm, lần sau còn, nhớ tìm đến tôi. Tôi là Kim Minh, chợ đen quanh vùng này đều do tôi phụ trách. Cô cứ yên tâm, bao nhiêu tôi cũng lấy hết.”
Lục Hạ gật đầu:
“Được, nếu có thì tôi sẽ liên hệ.”
Miệng nói thế nhưng trong lòng cô đã chắc mẩm, về sau sẽ hạn chế bán bớt đồ trong không gian. Chất lượng quá vượt trội, dễ khiến người ta nghi ngờ, lại có thể bị theo dõi, quá nguy hiểm.
Một lúc sau, đám đàn em của Kim Minh kiểm tra xong toàn bộ, chẳng phát hiện vấn đề gì. Hắn rất hài lòng, còn liên tục khen ngợi. Giá cả thì vẫn theo thỏa thuận ban đầu: gạo năm hào một cân, bột mì bốn hào, bắp ba hào. Đắt hơn giá chợ đen không ít, nhưng với chất lượng này thì hoàn toàn xứng đáng. Kim Minh đưa tiền cũng sảng khoái, không mặc cả thêm câu nào.
Tính ra, tổng cộng 1.650 đồng.
Nhìn chồng tiền dày, Lục Hạ vừa vui vừa xót. Bao nhiêu lương thực đổi lại mới từng ấy tiền thôi sao? Nhưng nghĩ lại, trong thời buổi một công nhân cả tháng chỉ lĩnh mấy chục đồng, thì đây đã là con số khổng lồ rồi.
Cô nhận tiền, đổi thêm ít tem phiếu, hẹn ngày mai quay lại mua vài món đồ khác, rồi nhanh chóng khoác bao tải rời đi.
Nhìn bóng dáng Lục Hạ biến mất trong ngõ hẹp, Kim Minh liếc bốn phía. Hắn mơ hồ nghe thấy có tiếng bước chân xa dần, ánh mắt thoáng lóe lên. Chắc hẳn là đồng bọn của cô gái kia, hắn âm thầm thở phào, may mà vừa rồi không nảy ra ý đồ xấu.
Sau đó, hắn quay sang hối thúc đàn em cẩn thận chuyển đống lương thực.
Còn Lục Hạ thì không hay biết, cái lý do “có người chờ ở gần đây” cô tiện miệng bịa ra lại dọa Kim Minh đến mức chẳng dám manh động.
Đi thật xa, chọn chỗ kín đáo không ai theo dõi, cô mới thở phào một hơi. Có vẻ như mấy cục gạch trong không gian… đúng là chẳng phát huy tác dụng gì mấy.
Lúc này Lục Hạ vẫn hơi sợ hãi, thầm bội phục bản thân khi nãy dám to gan như vậy. Nếu đám người kia nảy sinh ý đồ xấu, e rằng cô khó lòng thoát thân. May thay, mọi chuyện diễn ra thuận lợi, cô âm thầm quyết định phải nâng cao sức mạnh bản thân, chứ một cô gái nhỏ đơn độc quả thật quá nguy hiểm, nhất là khi xuống nông thôn, lại càng phải đề phòng hơn
Nhìn vào tình cảnh của bản thân mà khẽ thở dài, thân thể nguyên chủ vốn gầy yếu, quanh năm ăn chẳng đủ no, nên sức lực chẳng có bao nhiêu, cảm giác như lúc nào cũng hư nhược. Từ hôm qua, cô đã bắt đầu uống nước giếng linh tuyền trong không gian, tin tốt là hôm nay đã thấy tinh thần và sức lực khá hơn nhiều. Có lẽ sau này sẽ dần dần bồi bổ tốt hơn.
Nghĩ ngợi lan man, cô vội vàng cất bao tải, rồi rời khỏi chỗ hẹn. Vừa quẹo ra thì bắt gặp mấy người hối hả chạy ngang, còn khiêng theo một người, phía sau có không ít người đi theo, chắc là vội vã đưa đến bệnh viện.
Lục Hạ không mấy để tâm, chỉ tiếp tục đi. Nhìn trời đã đứng bóng, cô không muốn về nhà mà rẽ vào tiệm cơm Quốc Doanh gần đó.
Trước đó, Vương chủ nhiệm đã cho cô một ít phiếu, trong đó phần lớn là phiếu gạo, phiếu vải, phiếu công nghiệp, vừa rồi cô tranh thủ đổi được từ chỗ Kim Minh không ít phiếu hiếm như xà phòng, bánh kẹo, đường… đủ loại, sau này có thể dùng tới, cô quyết định tranh thủ mua sắm ở Kinh Thành, xuống nông thôn rồi chưa chắc mua được.
Vào đến tiệm cơm, đúng giờ cơm trưa, khách ra vào tấp nập.
Trên tấm bảng đen treo giữa quầy viết thực đơn hôm nay. Lục Hạ còn đang ngắm nghía lựa chọn thì người phục vụ đã hối thúc:
“Có ăn thì mau gọi món đi, thịt sắp hết rồi, đồ ăn chẳng còn bao nhiêu đâu!”
Nghe thế, Lục Hạ giật mình, vốn định gọi thịt kho tàu lại thôi, vội vàng nói:
“Đồng chí, cho tôi một phần sủi cảo thịt cải trắng!”
Người phục vụ nhìn cô một cái, giọng nhạt thếch, không phải khinh thường mà như đã quen thói:
“Hai lạng phiếu thịt, sáu hào.”
Đắt thật!
Nhưng Lục Hạ không mặc cả, lập tức đưa phiếu trả tiền rồi tìm chỗ ngồi.
Không bao lâu, một đĩa đầy sủi cảo nóng hổi được bưng ra, vừa nhìn đã thấy nhiều, lại thơm lừng.
Hai ngày nay toàn ăn đồ nấu với nước xoong, khiến cô phát ngấy. Giờ vừa thấy sủi cảo, bụng liền réo ầm lên.
Cô cầm đũa, gắp một cái bỏ vào miệng.
“Ôi trời!” Lục Hạ suýt nữa rơi nước mắt. Ngon quá! Quả nhiên tay nghề của đại sư phụ không phải chuyện đùa. Bảo sao thời buổi này, đầu bếp nổi tiếng đều có chỗ đứng, không có bản lĩnh thật chẳng trụ nổi.
Cô ăn liên tục, miệng không ngừng nghỉ, đến khi đĩa sủi cảo sạch trơn bụng mới no căng, lòng thỏa mãn vô cùng.
Ăn no thật tốt biết bao!
Ra khỏi tiệm cơm, cô đi thẳng đến bách hóa đại lâu.
Trong tay vừa có tiền vừa có phiếu, đến lúc chuẩn bị vật dụng xuống nông thôn.
Bách hóa đại lâu ở Kinh Thành là tòa nhà mang tính biểu tượng, năm tầng cao sừng sững, tấp nập người ra vào.
Lục Hạ cõng theo cái sọt mua hôm qua, vừa đến nơi liền bắt đầu “càn quét”.
Ngoài lương thực, cô thiếu đủ thứ. Trước tiên, lấy hết phiếu vải ra mua ba mươi thước vải bông. Toàn là loại phổ thông, màu sắc cũng bình thường, tuy trông nhiều nhưng cũng chỉ may được chừng ba bộ quần áo người lớn. Cô còn muốn mua thêm, nhưng trong tay không còn phiếu, đành để sau.
Tiếp đến, cô sang quầy giày dép, mua mấy đôi giày vải vàng để làm việc. Thấy bày bán ủng đi mưa, giá tới mười đồng một đôi, đắt kinh khủng nhưng vẫn cắn răng mua một đôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
