Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nghe Vương chủ nhiệm hỏi, Lục Hạ hiểu rõ cơ hội chỉ có một lần, liền không vòng vo, lập tức giới thiệu:
“Chào Vương chủ nhiệm, cháu tên là Lục Hạ, là một trong những người trúng tuyển đợt chiêu công ở nhà máy bóng đèn lần này.”
“Ồ?”
Vương chủ nhiệm khẽ nhướn mày. Đợt tuyển lần này yêu cầu vô cùng khắt khe, ngay cả cháu gái ruột của ông cũng không đậu. Thế mà trước mặt ông lại là một cô bé nhìn điều kiện chẳng mấy nổi bật… vậy mà lại lọt vào.
Ông vẫn chưa rõ cô định tìm mình làm gì, nhưng vẫn giữ thái độ khách khí:
“Đồng chí Lục, chào cô. Vậy cô đến tìm tôi có chuyện gì không?”
Lục Hạ hít sâu một hơi, nói thẳng:
“Nghe nói cháu gái của Vương chủ nhiệm vẫn chưa có việc làm. Không biết… cô ấy có cần vị trí công tác này không ạ?”
“A?”
Lần này thì Vương chủ nhiệm đã hiểu ngay ý đồ.
Nhà máy bóng đèn tuy không nổi tiếng bằng nhà máy thép hay may mặc, nhưng cũng là một xưởng lớn. Hơn nữa công việc lần này lại là vị trí văn phòng, vốn hiếm có. Ai ngờ lại có người… không cần, thậm chí muốn nhường lại?
Ông nhìn Lục Hạ, trong đầu thoáng hiện lên suy nghĩ: Hay con bé này đang muốn nịnh bợ mình?
Nhưng nhìn vào ánh mắt chân thành của cô, ông hiểu ngay, đây không phải chuyện bốc đồng, mà là quyết định đã tính toán kỹ.
Thú thật, cháu gái ông là đứa con gái duy nhất bên nội, muốn kiếm một công việc văn phòng quả thật khó. Thời buổi này, “một củ cải một cái hố”, ai vào được vị trí đều nhờ quan hệ cha mẹ, thân thích, hiếm lắm mới có suất ra ngoài.
Vì thế, ông dứt khoát mời Lục Hạ sang phòng khách ngồi, muốn nghe kỹ lý do.
Phòng khách nhà Vương chủ nhiệm rộng rãi hơn hẳn nhà cô, sofa bày ra vẫn còn thừa cả đống chỗ trống nhưng Lục Hạ chẳng có tâm trí nào để so đo sự khác biệt ấy, cô chỉ chăm chú vào câu hỏi tiếp theo.
“Tôi có thể hỏi, tại sao đồng chí Lục lại muốn nhường công việc này không?”
Lục Hạ gật đầu, đáp thẳng:
“Không có gì phải giấu, sau khi công việc này xuống danh sách, người nhà đã báo tên tôi đi làm thanh niên trí thức, vài ngày nữa thôi là tôi phải xuống nông thôn.”
Vương chủ nhiệm nghe xong hơi ngạc nhiên, nhưng rồi cũng hiểu ra. Có lẽ gia cảnh cô gái này không đơn giản, chắc là tình huống gia đình phức tạp.
Ông chỉ cần xác nhận chuyện này là thật, còn lại chẳng liên quan đến mình, liền hỏi thẳng:
“Vậy đồng chí Lục định nhường lại công việc này với giá bao nhiêu?”
Lục Hạ không chần chừ, nói ngay mức mình đã chuẩn bị sẵn trong lòng:
“800 đồng.”
“Thật ra… không giấu gì chú, vị trí này ban đầu gia đình đã định để cho chị gái lớn của cháu, cho nên sau này chắc chắn sẽ có phiền phức…”
Nói đến đây, Lục Hạ có chút do dự. Dù sao việc “mua bán công việc” vốn không thể công khai. Bình thường người ta đều để cho thân thích, người nhà thế chỗ. Nếu chẳng có quan hệ mà chuyển ra ngoài, ít nhiều cũng phải có lý do để giải thích.
Mẹ và chị cả của cô chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua. Nếu biết cô “bán” công việc, khéo lại kéo nhau đến tận nhà máy làm loạn. Mà hệ quả sau đó, người mua cũng sẽ phải gánh vác ít nhiều.
Nghe xong, Vương chủ nhiệm liền hiểu ý, bật cười:
“Yên tâm đi. Chỉ cần đồng chí Lục đồng ý bán, những chuyện rắc rối phía sau không cần bận tâm, để tôi lo.”
Nghe vậy, Lục Hạ cuối cùng cũng thấy yên lòng. Đây chính là mục đích cô tìm đến ông ta, nghe nói Vương chủ nhiệm có quan hệ rộng, đủ sức đè bẹp cái nhà họ Lục kia.
Cuối cùng, sau một hồi thương lượng, Vương chủ nhiệm đưa giá lên tận 1.200, nhưng Lục Hạ kiên quyết giữ mức 1.000 đồng, cộng thêm vài phiếu lương thực. Hai bên hẹn nhau ngày mai đến nhà máy làm thủ tục chuyển nhượng, xong xuôi cô mới đứng dậy rời đi.
Ra khỏi khu tập thể nhà máy, Lục Hạ thở phào một hơi, như trút được gánh nặng.
Thấy thời gian vẫn còn sớm, cô liền tính toán đi dạo quanh xem có tìm được chợ đen nào không.
Quả nhiên, đi loanh quanh gần hai tiếng, đến gần bệnh viện, trong một con ngõ nhỏ cô bắt gặp vài bóng người lén lút gùi hàng ra vào. Nhìn thoáng qua là biết, nơi này chắc chắn chính là chợ đen.
Chỉ có điều… với dáng vẻ bây giờ thì cô không tiện vào. Suy tính một lát, Lục Hạ lấy ngay trong không gian ra một chiếc bao tải đựng gạo, trùm lên đầu như khăn che, che nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt rồi lặng lẽ tiến vào.
Kết quả còn chưa kịp vào cửa đã bị chặn lại, tim Lục Hạ nhảy dựng, tưởng bị bắt, đang định quay đầu bỏ chạy thì nghe một giọng nhỏ nhẹ cất lên:
“Vào làm gì?”
Cô nhìn kỹ người kia, thấy dáng vẻ không giống cán bộ bắt bớ mới hơi an tâm, liền đáp:
“Mua chút đồ thôi.”
“Ừ.” Người đó gật đầu, chìa tay ra: “Năm hào.”
“Hả?” Lục Hạ sửng sốt, nhưng thấy ánh mắt lóe sáng của đối phương thì lập tức hiểu ra, ngoan ngoãn lấy ra năm hào đưa cho.
Người kia nhận tiền rồi cho qua. Đến lúc này Lục Hạ mới thở phào, thì ra đây là “phí qua cửa”. Xem ra chợ này có người tổ chức quản lý, vào trong chắc an toàn hơn.
Có điều… năm hào a! Nguyên thân vất vả lắm mới dành dụm được sáu hào ba xu, cô mới bước vào đã mất toi năm hào. Đau thật sự!
Nhưng thôi, quy củ là quy củ, ít nhất cô cũng cảm thấy yên tâm hơn.
Vào trong, cô ngạc nhiên phát hiện chợ đen này quy mô không hề nhỏ. Hàng hóa bày ra trắng trợn, chẳng cần che giấu gì. Người mua kẻ bán tuy nói chuyện nhỏ giọng, nhưng lại rất nhiệt tình.
Nhìn cảnh ngoài cổng có người gác, Lục Hạ càng tin chắc đây là chợ có tổ chức hẳn hoi, không phải dạng tự phát. Trong lòng yên tâm thêm vài phần.
Cô đi một vòng, ghé xem từng sạp để nắm giá cả. Nhìn chung hàng không đắt, so với thế kỷ 21 thì chẳng đáng bao nhiêu, nhưng trong cái thời buổi này, so với hàng trong Cung Tiêu Xã thì quả thật đắt đỏ hơn nhiều.
Sau một lượt tham khảo, cô quyết định mua một cái sọt lớn ở một sạp hàng, rồi xách ra ngoài.
Lần trở ra vẫn là người gác cổng ban nãy chặn lại:
“Làm gì?”
“Mang đồ vừa mua ra ngoài.” Lục Hạ đáp.
“Một xu.”
Lục Hạ: “……”
Đúng là giá nào cũng có cả! Vào tốn phí một kiểu, ra lại một kiểu khác.
Nhưng thôi, mua đồ còn quan trọng hơn, cô đành trả tiền rồi rời đi. Tìm một chỗ vắng, cô ngồi xổm xuống, đặt sọt trước mặt.
Vì ban nãy có che kín, nên không ai thấy bên trong có gì. Lục Hạ khéo léo mở miệng bao tải, khẽ lộ ra một chút gạo trắng mịn bên trong.
Không giống những thứ gạo vàng vàng, xỉn màu người khác thường mang bán, số gạo này trắng nõn, thoang thoảng mùi thơm vừa nhìn đã biết là loại thượng hạng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
