Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô gái nhà bên vừa ngưỡng mộ vừa nói:
“Kinh nghiệm học tập của anh thật phong phú, em thích nhất là những người có tài hoa như vậy!”
Ngay sau đó, chàng trai bên kia với vẻ điềm đạm mở miệng:
“E là cô sẽ thất vọng thôi, tôi chẳng có tài văn chương gì cả, chỉ là một người bình thường, thích vẽ tranh cổ lúc rảnh rỗi mà thôi.”
“Ơ…dạ…” Cô gái nghe xong thì có chút bối rối, rồi nhanh chóng chữa lại:
“Thế cũng giỏi lắm rồi. Em cũng thích vẽ, chỉ là vẽ không đẹp… sau này anh có thể dạy em được không?”
Rõ ràng là cô ấy có ý muốn tiến thêm một bước.
Được đối phương khích lệ, chàng trai cười hài lòng:
“Thế thì quá hợp rồi. Nếu cô thấy thích hợp, vậy tôi cũng nói thẳng vài chuyện của mình.”
Chưa để cô gái phản ứng, anh đã tiếp tục:
“Tôi vừa tốt nghiệp cấp ba, vì lý do sức khoẻ nên hiện tại chưa có việc làm. Người giới thiệu hôn sự này cũng đã nói rồi, cha mẹ tôi mất sớm, từ nhỏ sống nhờ chị gái nuôi dưỡng. Giờ chị đã lấy chồng, tôi còn lại một căn phòng nhỏ cha mẹ để lại.
Sau này nếu thành vợ chồng, nhà sẽ do tôi góp, mỗi tháng tiền thuốc bổ tôi sẽ tự lo, nhưng việc chi tiêu nuôi sống gia đình thì có thể sẽ phải nhờ vợ gánh vác. Đương nhiên tôi cũng không ngồi không, từ nhỏ đã theo chị tập tành giặt quần áo, nấu cơm, trông trẻ, những việc này tôi đều làm tốt còn chuyện khác thì… tuỳ cơ ứng biến thôi.”
“Hả… cái gì cơ?”
Câu nói này khiến không chỉ cô gái ngây người, mà ngay cả Lục Hạ ngồi bên nghe lén cũng trố mắt, há miệng không khép lại được.
Mà chàng trai kia chẳng thấy gì bất thường, vẫn thao thao bất tuyệt:
“Thật ra trước đó gia đình cũng từng tìm cho tôi một công việc nhẹ nhàng, nhưng tôi không thích nên từ chối. Cô yên tâm, tôi sẽ chăm lo việc nhà thật tốt, để vợ không phải bận tâm nếu vợ chịu cho tôi tiền tiêu hàng tháng, thì coi như tôi cũng có một phần ‘công việc’ rồi.”
Nghe đến đây, cuối cùng cô gái cũng hoàn hồn, kinh ngạc hỏi:
“Ý anh là… anh không đi làm, đến xem mắt với tôi chỉ để tìm người ăn bám?
Chàng trai vẫn điềm nhiên đáp:
“Thế nào gọi là ăn bám chứ? Vợ chồng thì đâu quy định nhất định chồng phải đi làm? Tôi chỉ muốn tìm một người có thể nuôi sống tôi thôi.”
Cô gái nghe vậy thì khỏi cần nghĩ thêm, vừa nãy chút rung động giờ biến mất sạch, sắc mặt đen lại, hất giọng:
“Đồ thần kinh!”
Nói xong, cô vùng vằng đứng dậy bỏ đi.
Chẳng mấy chốc, Lục Hạ đã thấy một cô gái mặc váy vàng chạy ngang qua trước mặt, gương mặt xinh đẹp còn nhuốm đầy giận dữ.
Rất nhanh sau đó, “nhân vật chính” bên phía nam cũng bước tới.
Lục Hạ vừa nhìn đã kinh hãi:
Trời ạ! Người này thật sự là trai thập niên 70 sao? Trông chẳng khác gì mấy nam thần hiện đại!
Không, so với idol hiện đại còn đẹp hơn!
Da trắng mịn, đôi mắt phượng dài hẹp, sống mũi cao, đôi môi hồng như vừa tô son tự nhiên. Trên má còn có một lúm đồng tiền nhỏ.
Ôi trời! Từng đường nét trên gương mặt anh đều trúng đúng gu thẩm mỹ của Lục Hạ, khiến cô không kìm được mà nhìn thêm vài lần.
Chiều cao lại nổi bật, chắc cũng phải một mét tám, mà thời đại này thì đúng là hiếm thấy!
Điểm duy nhất đáng tiếc là thể trạng dường như không được tốt, sắc mặt hơi nhợt nhạt, giống như phải uống thuốc thường xuyên.
Nhưng nhìn dáng vẻ và cách ăn mặc, chắc chắn gia cảnh có vẻ không tệ, hẳn nuôi sống bản thân không thành vấn đề.
Nghĩ tới đây, Lục Hạ chợt thấy, vừa nãy anh ta nói không muốn đi làm, hoá ra có thể hiểu được. Phi! Nghĩ nhiều làm gì, kết quả chỉ là sắc đẹp khiến người ta hoa mắt thôi.
Ở cái thời đại lao động được coi là vinh quang này, ý nghĩ ấy quả thật có phần kỳ quặc. Ngay cả Lục Hạ, một linh hồn đến từ thế kỷ 21, cũng khó mà chấp nhận nổi.
Thôi, rõ ràng không hợp với cô rồi. Người đẹp thế này, bản thân cô cũng không “nuôi” nổi. Xa xa đứng ngắm thôi là đủ!
Lúc này, dường như người đàn ông kia cũng nhận ra ánh mắt của Lục Hạ, liếc nhìn về phía cô.
Bất ngờ bị nhìn sang, Lục Hạ có chút lúng túng. Dù cô không cố ý nghe lén, nhưng đúng là đã nghe được kha khá rồi.
May mắn thay, anh ta trông chẳng để tâm, chỉ khẽ gật đầu chào rồi chậm rãi rời đi.
Đợi đến khi bóng dáng ấy khuất hẳn, Lục Hạ mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó, cô lại tự giễu mình, đúng là vớ vẩn, sống ở thế kỷ 21 cái dạng soái ca nào mà chưa từng thấy qua vậy mà lại còn ngẩn người hoa si thế này.
Nhưng thôi, yêu cái đẹp là bản năng chung của con người, cô như vậy cũng bình thường.
Lục Hạ liền vứt chuyện vừa rồi ra sau đầu, người ta cũng chẳng liên quan gì đến mình. Điều quan trọng trước mắt là phải tính xem chuyện công việc thế nào.
Nghĩ vậy, cô rời công viên, đi thẳng tới nhà máy bóng đèn.
Lúc ấy trong nhà máy còn đang giờ làm việc. Đứng trước cổng, Lục Hạ đi vòng qua lại hai vòng. Bác bảo vệ gác cổng thấy vậy liền gọi:
“Cô bé, đến tìm ai thế?”
Lục Hạ hơi ngượng ngùng, cười đáp:
“Cháu là công nhân mới sắp vào làm, chỉ là lần đầu có được công việc, nên vui quá muốn đến xem thử trước.”
Bác bảo vệ nhìn cô kỹ hơn, rồi bật cười:
“Cũng giỏi đấy. Nghe nói mấy hôm trước nhà máy tuyển người, tuy không công khai, nhưng có hơn trăm người đăng ký, cuối cùng chỉ chọn được năm. Không ngờ cô lại lọt được vào.”
Lục Hạ nghe xong chỉ cười ngại ngùng:
“Chắc là… may mắn thôi ạ.”
Bác gác gật gù, trong lòng lại nghĩ may mắn là đúng rồi. Loại cơ hội béo bở thế này, trước nay sao đến lượt người ngoài. Nếu không phải vì phó xưởng trưởng mới về vốn là bộ đội xuất ngũ, tính tình ngay thẳng, nhất định đòi dựa vào thực lực để chọn, thì cô bé này nào có cơ hội chen chân.
Nhìn dáng vẻ giản dị, gia cảnh chắc cũng chẳng có gì đặc biệt, lại càng không có quan hệ gì lớn lao. Vậy mà có thể thi đậu, chứng tỏ cũng có bản lĩnh thật.
Nghĩ thế, bác cười bảo:
“Cũng là nhờ năng lực thôi. Nghe nói lần này ngay cả cháu gái của Chủ nhiệm sản xuất cũng không trúng nổi kìa!”
“Vậy ạ?”
Nghe đến đây, ánh mắt Lục Hạ khẽ sáng lên, nhưng cô vẫn giả vờ thản nhiên, trò chuyện thêm vài câu, rồi vòng vo hỏi thêm đôi chút về gia đình vị Chủ nhiệm sản xuất kia. Đợi gần đến giờ tan ca, cô mới rời đi.
Nhưng cô cũng chẳng đi xa, chỉ loanh quanh ở gần đó, đến khi thấy công nhân lần lượt tan ca, Lục Hạ mới từ từ hướng về khu tập thể của nhà máy bóng đèn.
Vừa nãy cô đã hỏi thăm địa chỉ, nên nhanh chóng tìm được nhà của Chủ nhiệm sản xuất họ Vương.
Đến nơi, cô gõ cửa.
Người mở cửa là một phụ nữ trung niên, khí chất nghiêm nghị.
Lục Hạ đoán ngay đây là vợ của Vương chủ nhiệm nghe nói bà làm ở Hội phụ nữ.
Người phụ nữ thoáng ngạc nhiên, hỏi:
“Cô bé, tìm ai vậy?”
Lục Hạ mỉm cười lễ phép:
Rồi bà quay lại gọi vào trong:
“Ông Vương, có người tìm.”
Theo sau, Lục Hạ bước vào mới phát hiện mình đến không đúng lúc cho lắm, trong nhà đang ăn cơm, may mà trong phòng chỉ có hai vợ chồng họ.
Chủ nhiệm Vương nghe vợ gọi thì ngẩng lên, thấy một cô gái xa lạ đi theo vào, liền nhíu mày. Nhưng ông vẫn hỏi:
“Cô bé, tìm tôi có việc gì?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
