Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nguyên chủ không ngờ mẹ mình lại có thể nhẫn tâm đến vậy. Điều tàn nhẫn hơn là chính bà còn thẳng thừng nói ra lý do!
Bà bảo cô nên nhường công việc cho chị cả, còn nói một cách đường hoàng:
“Dù sao con cũng phải xuống nông thôn, chẳng bằng để người trong nhà được hưởng lợi đi.”
Nghe những lời ấy, trái tim nguyên chủ hoàn toàn nguội lạnh. Cả người run rẩy vì tức giận cố gắng lắm mới kìm chế được cơn thôi thúc muốn đánh người, chỉ có thể đẩy bà ra rồi quay về phòng.
Nhưng cơn giận ấy làm thế nào cũng không nuốt trôi được. Cô không thể chấp nhận sự thật rằng chính người nhà lại đối xử với mình như vậy. Tối hôm đó, càng nghĩ càng uất ức, cuối cùng nghẹn tức mà ra đi…
Và cũng chính khoảnh khắc ấy, Lục Hạ xuyên qua.
Cô – Lục Hạ – vốn là một cô gái ở thế kỷ 21, vừa tốt nghiệp đại học được một năm làm công ăn lương bình thường.
Tối hôm qua tan làm về, ông chủ lại bắt cô ở lại văn phòng sửa phương án. Cô sửa đi sửa lại mấy chục bản thảo vẫn không được thông qua. Cuối cùng, làm đến tận nửa đêm, người vừa mệt vừa buồn ngủ, mơ màng cảm thấy ngực đau nhói, rồi mắt tối sầm… Khi tỉnh lại thì đã thành Lục Hạ của thập niên 70.
Cô tiếp nhận ký ức của nguyên chủ. Lúc mới mở mắt còn tưởng mình đang mơ, sau lại mệt mỏi quá nên tiếp tục ngủ. Không ngờ trong giấc ngủ ấy, cô lại mơ thấy một cảnh khác…
Trong mơ, “cô” của thế kỷ 21 tỉnh lại. Ban đầu còn ngơ ngác, xa lạ, rồi từ từ nhớ lại, thận trọng thích nghi với cuộc sống mới và tiếp tục thay nguyên chủ sống tiếp…
Khi tỉnh dậy, Lục Hạ mới nhận ra: thì ra mình thật sự đã xuyên không, còn nguyên chủ thì lại xuyên qua thành cô!
Hai Lục Hạ của hai thời đại đã đổi chỗ cho nhau.
Nghĩ tới đây, cô không khỏi cảm khái. Thật ra, hoàn cảnh của cả hai chẳng thể nói ai tốt hơn ai, chỉ có thể nói rằng đều khó khăn theo cách riêng.
Lục Hạ của thế kỷ 21 là một cô nhi, không người thân, vừa tốt nghiệp đại học, trong tay chẳng có bao nhiêu tiền, còn phải chật vật trả nợ vay học phí, cuộc sống hết sức túng thiếu.
Còn Lục Hạ của thập niên 70, tuy cha mẹ còn đủ nhưng thực tế lại không khác gì không có. Chẳng trách trong mơ, nguyên chủ lại dễ dàng chấp nhận thân phận mới đến vậy, hẳn là vì đã hoàn toàn thất vọng và buồn lòng với gia đình.
Còn bây giờ, cô đã trở thành Lục Hạ của thập niên 70. Cục diện rối rắm này chỉ có thể chấp nhận. Trong lòng cô mơ hồ cảm thấy mình chắc chắn sẽ không thể quay về thế kỷ 21 nữa vậy nên phải tính toán xem bước tiếp theo nên làm gì.
Nghĩ đến đây, Lục Hạ chợt nhớ ra điều gì, cúi xuống nhìn cổ tay phải. Quả nhiên nơi đó xuất hiện một vết bớt hình chiếc lá.
Trong ký ức của nguyên chủ hoàn toàn không có thứ này vậy thì nó chỉ có thể do cô mang đến.
Cô dùng tay trái chạm khẽ lên vết bớt, tập trung cảm nhận. Quả nhiên một không gian nhỏ hiện lên trong đầu.
Lục Hạ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. May quá, không gian ấy đã theo cô đến đây.
Đúng vậy, Lục Hạ có một không gian. Vào năm cô tốt nghiệp đại học, trên đường đi bộ gần trường, cô từng bỏ 25 tệ để mua từ một sạp vỉa hè.
Với cô một người luôn tiết kiệm từng đồng thì 25 tệ gần như bằng tiền ăn một ngày. Lúc ấy cô cũng không hiểu sao lại mua nó, rõ ràng chỉ là một món đồ trang trí bằng nhựa hình chiếc lá, tuy trông đẹp mắt nhưng không đáng cái giá ấy. Vậy mà cô cứ thế hồ đồ mua về.
Đêm hôm đó, cô hối hận không thôi, nhưng cũng đã muộn.
Nghĩ nhiều nghĩ thừa thì đã mua rồi, cô tìm dây để xỏ làm vòng đeo cổ. Không kiếm được sợi dây nào vừa ý, cô bèn dùng tạm sợi chỉ ngũ sắc bạn cùng phòng tặng dịp Đoan Ngọ, quấn quanh cổ tay.
Ai ngờ, sáng hôm sau tỉnh dậy, chiếc lá nhựa kia biến mất, thay vào đó là một vết bớt hình lá in hằn trên cổ tay.
Ban đầu cô sợ hãi, nhưng ngay sau đó lại dâng lên chút kích động. Dù sao cô cũng từng đọc tiểu thuyết tự nhiên hiểu rằng bản thân có lẽ đã gặp được một kỳ ngộ.
Sau khi lặng lẽ nghiên cứu, Lục Hạ phát hiện vết bớt kia chính là một không gian trồng trọt.
Diện tích không gian không lớn, khoảng năm mẫu đất. Ở giữa có một cái giếng, trong giếng là nước linh tuyền nhưng công năng cũng chẳng thần kỳ như trong tiểu thuyết. Nó không thể tẩy gân rửa tủy, càng không thể thúc chín hoa màu.
Tác dụng duy nhất: uống lâu dài thì tốt cho cơ thể, có thể bồi bổ, tăng cường sức khỏe. Nhưng phải uống đều đặn trong thời gian dài, không có chuyện một ngụm là thay đổi. Nếu dùng để tưới cây, linh tuyền giúp cây phát triển khỏe mạnh, ít sâu bệnh, thế thôi.
Lúc mới phát hiện, Lục Hạ hơi thất vọng. Cô từng nghĩ, sau khi tốt nghiệp có thể dựa vào không gian này để làm giàu. Nhưng kết quả thì… chẳng có gì đáng mong chờ.
Hoa màu gieo trong không gian vẫn lớn chậm rãi theo chu kỳ bình thường, không hề nhanh chín. Nhiều lắm chỉ được cái lợi không cần diệt cỏ, không lo sâu bệnh, lại thêm linh tuyền tưới vào, nên hương vị ngon hơn, ăn vào cũng tốt cho thân thể. Tất cả đều là kết quả cô tự mình thử nghiệm sau khi có không gian.
Cô từng nghĩ đến chuyện dựa vào bán lương thực để kiếm tiền nhưng rõ ràng điều đó không khả thi. Lúc sau, cô lại tính trồng một số loại hoa cỏ quý để bán. Thế nhưng, cô mờ tịt về lĩnh vực ấy. Tra cứu mới biết, cây giống hoa quý cực kỳ đắt, cô không mua nổi… Vậy là phương án đó cũng bị gác lại.
Dù có hơi thất vọng, nhưng Lục Hạ cũng không thể làm gì khác.
Cô từng nghĩ có khi nào mình sở hữu không gian là vì sau này sẽ gặp phải tận thế, nhắc nhở mình phải chuẩn bị từ trước? Nhưng rồi cũng chỉ nghĩ vậy thôi. Dù có muốn tích trữ, cô cũng đâu có tiền.
Vậy nên sau khi vừa tốt nghiệp, lại còn đang nợ tiền vay học phí, cô đành ưu tiên tìm việc trước. Mỗi ngày đều bận bịu công việc, dần dần chẳng mấy khi nhớ đến không gian.
Tất nhiên không phải là hoàn toàn bỏ mặc, nếu một ngày nào đó thật sự gặp chuyện, có không gian này coi như có một sự bảo đảm.
Và giờ đây, ở thập niên 70 này, không gian chính là chỗ dựa lớn nhất của cô.
Xuy xét xong Lục Hạ chậm rãi nằm xuống, rồi tiến vào không gian.
Không, phải nói chính xác hơn toàn bộ đồ vật từ thế kỷ 21 đều không còn!
Chúng biến mất, hay đã trở về thế kỷ 21?
Nếu trở về thì cũng coi như tốt ít ra nguyên chủ khi tiếp nhận thân phận của cô vẫn còn có thể dùng đến, mặc dù cô chẳng để dành được bao nhiêu tiền.
Nhưng nếu thực sự biến mất vậy thì nguyên chủ phải làm sao? Liệu có thể bổ sung lại được không?
Dĩ nhiên, đó là chuyện nguyên chủ cần lo.
Lục Hạ xem xét kỹ những gì còn sót lại trong không gian.
Trước mắt thứ duy nhất vẫn còn chính là lương thực và hạt giống.
Trước đây, khi mới có không gian, cô đã thử nghiệm. Đất trong không gian có cả ruộng cạn lẫn ruộng nước nên loại gì cũng có thể trồng.
Cô chẳng hiểu rõ nguyên lý nhưng từng gieo thử lúa, lúa mì và bắp đều thu hoạch được kha khá.
Chỉ là không biết giải thích thế nào không dám tùy tiện mang ra bán nên vẫn còn để nguyên ở trong đó.
Tổng cộng không nhiều chỉ một vụ mùa cộng lại chưa đến năm nghìn cân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
