Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Hạ tỉnh dậy thì bên ngoài đã im lìm, chắc hẳn mọi người trong nhà đều đi cả rồi.
Cô khẽ cử động, cẩn thận ngồi dậy, đảo mắt nhìn quanh căn phòng lạ lẫm, trong lòng bất giác thở dài. Căn phòng nhỏ hẹp, đồ đạc lại bày biện lộn xộn, chật cứng đến mức không còn chỗ thở. Nhưng cũng đúng thôi, ba người chen chúc trong một phòng, sao mà không chật cho được.
Sát vách tường là chiếc giường tầng bằng sắt, chỗ ngủ của chị cả và em gái. Trên mép giường còn chồng mấy cái rương, nối san sát đến tận đầu giường.
Phía bên này là “giường” của cô. Thật ra chẳng thể gọi là giường, chỉ là hai thanh gỗ ghép lại, dài lắm cũng chỉ được mét rưỡi. Thảo nào vừa tỉnh dậy, cô cảm thấy chân mình lơ lửng, không có chỗ đặt.
Ở góc phòng, một chiếc bàn trang điểm cũ kỹ dựng sát tường chính là lãnh địa riêng của chị cả.
Không gian nhỏ hẹp, bức bối, bày biện kiểu này, vừa nhìn đã thấy áp lực. Lục Hạ đưa tay day trán, trong lòng thầm than, cô thật sự đã xuyên đến thập niên 70 rồi sao?
Nhìn qua, căn phòng này thật chật kín, ở giữa cũng chẳng còn lấy một lối đi nhỏ. May mà trong phòng có một cửa sổ nhỏ, nên cũng không đến nỗi quá tối tăm.
Lục Hạ nhìn chiếc giường sắt chắc chắn đối diện, lại cúi mắt nhìn cái “giường” đơn sơ dưới thân mình, thật sự không hiểu nổi nguyên chủ trước đây làm sao chịu đựng được.
Đúng vậy, nguyên chủ!
Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm…
Lục Hạ khẽ thở dài, nghĩ đến nguyên chủ thì trong lòng có chút xúc động, tâm trạng cũng trở nên phức tạp.
Nguyên chủ tên Lục Hạ, là con thứ hai trong nhà họ Lục. Cha mẹ Lục đều là công nhân bình thường ở Kinh Thành trong thập niên 70.
Cha của Lục Hạ – Lục Kiến Hải làm công nhân bốc xếp ở kho của xưởng dệt.
Theo lý mà nói, công việc bốc dỡ hàng vốn rất nặng nhọc, thường chỉ có công nhân trẻ hoặc học việc mới đảm nhận. Thế nhưng cha Lục đã làm ở xưởng dệt hơn hai mươi năm rồi, vậy mà vẫn chưa đổi sang vị trí nào khác.
Nguyên nhân là do ông vốn quá thật thà, ít nói, thường bị người khác bắt nạt. Mỗi khi có cơ hội điều chuyển công việc, lãnh đạo đều nghĩ đến người khác, chứ chẳng bao giờ tính đến ông. Vì vậy mà bao nhiêu năm trôi qua, ông vẫn luôn phải làm bốc vác. May mà sức khỏe tốt, nên vẫn gắng gượng được đến nay.
Mẹ của Lục Hạ – Tôn Quế Phương cũng là công nhân của xưởng dệt, chỉ làm ở một phân xưởng dệt bình thường.
Cả hai vợ chồng đều là công nhân thế hệ đầu tiên vào làm, ngay khi nhà máy được thành lập sau ngày đất nước kiến quốc. Vì cùng làm chung một nơi họ quen biết rồi kết hôn, chuyện này rất bình thường.
Sau khi kết hôn, họ sinh được bốn người con ba gái một trai.
Con gái đầu là Lục Xuân. Vì là đứa con đầu lòng cho dù là con gái, cha mẹ vẫn rất thương yêu.
Đến khi mang thai đứa thứ hai, họ hy vọng sẽ có con trai. Nhưng kết quả lại là một bé gái nữa khiến cha mẹ hơi thất vọng, thái độ đối với con cũng thờ ơ hơn.
Đứa bé gái ấy chính là Lục Hạ!
Sau đó, Tôn Quế Phương sinh một cặp song sinh trai gái chính là Lục Thu (thứ ba) và Lục Đông (thứ tư).
Tuy lần sinh này khiến bà không thể có thêm con nữa, nhưng bà lại vô cùng vui mừng. Bởi vì cặp song sinh một trai một gái là lần đầu tiên xuất hiện trong nhà họ Lục, hơn nữa cuối cùng đã có con trai để nối dõi. Vì vậy bà càng thương yêu cậu con út hơn.
Cứ thế, trong số những đứa con, con cả được cha mẹ quý vì là đứa đầu, con út lại được cưng chiều vì là con trai, còn con thứ ba thì nhờ dính song sinh nên cũng được yêu thương. Chỉ có đứa con thứ hai Lục Hạ là bị xem nhẹ nhất.
Có lẽ vì từ nhỏ đã biết mình không được cha mẹ thương, Lục Hạ càng trở nên hướng nội, trong nhà luôn cố gắng làm lụng chỉ mong cha mẹ có thể thương cô nhiều hơn một chút.
Nên dù còn nhỏ cô gần như đã gánh hết mọi việc trong nhà, cha mẹ tuy không thích cô nhưng trước mặt người ngoài lại không muốn tỏ ra thiên vị. Vì vậy đến tuổi đi học họ vẫn cho cô đi học như các anh chị em khác.
Lục Hạ tuy chỉ nhỏ hơn chị cả Lục Xuân một tuổi nhưng từ bé đến lớn cô lại hiểu chuyện hơn nhiều. Không chỉ vậy, thành tích học tập của cô cũng vượt xa chị.
Năm đó, Lục Xuân thi trượt cấp ba. Vì không muốn bị phân đi nông thôn cô ấy nhất quyết đòi học lại một năm. Vừa đúng lúc, nguyên chủ cũng lên lớp, hai chị em học cùng một khối. Để có thể đậu cấp ba, Lục Xuân ép nguyên chủ phải kèm học cho mình. Nguyên chủ quả thật rất giỏi, cuối cùng cũng giúp chị cả thi đỗ thành công.
Còn về phần mình vốn dĩ thành tích của nguyên chủ rất tốt, thi cấp ba chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Thế nhưng trong mắt cha mẹ, họ vốn không định cho cô tiếp tục đi học. Họ muốn cô sớm đi làm để có thêm thu nhập cho gia đình.
Chẳng qua chị cả được học lại, còn được nguyên chủ giúp thi đỗ, nếu không cho nguyên chủ đi học thì khó ăn nói với thiên hạ. Thế là hai chị em cùng nhau học cấp ba. Vài ngày trước cả hai đã tốt nghiệp.
Lấy bằng xong hoặc phải tìm việc hoặc phải hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia xuống nông thôn làm thanh niên tri thức. Nhưng vào thời điểm đó việc vào nhà máy không dễ, rất nhiều nơi không tuyển công nhân nên tìm việc chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Chính quyền khu phố đã nhiều lần thúc giục mỗi gia đình nhất định phải có một đứa con xuống nông thôn. Lục Xuân thì nhất quyết không chịu, ngày nào cũng chạy khắp nơi dò hỏi tin tức tuyển dụng. Cha mẹ cũng nhờ người quen, mang lễ lạt để tìm đường cho cô ấy.
Còn nguyên chủ thì sao? Cha mẹ gần như không hề quan tâm, chẳng rõ là do quên hay cố tình không để ý.
May mà thành tích của nguyên chủ tốt, rất được thầy cô quý mến. Nhờ sự nhắc nhở của thầy, cô biết tin nhà máy bóng đèn đang tuyển công nhân, chỉ là số lượng có hạn nên tin tức không lan rộng.
Nghe vậy, nguyên chủ mừng rỡ vô cùng nhưng không nói cho gia đình biết.
Cô vốn ít nói hướng nội không có nghĩa cô ngu ngốc, cô hiểu rõ nếu nói ra nhất định cha mẹ sẽ chỉ để chị cả đi, còn cô thì chẳng bao giờ đến lượt.
Vì thế nguyên chủ giữ kín, âm thầm tham gia thi tuyển. Đợi đến khi có kết quả trúng tuyển chính thức, cô mới vui mừng thông báo cho cả nhà.
Kết quả là trong nhà lập tức náo loạn!
Lục Xuân vừa khóc vừa làm ầm lên, cha mẹ thì thất vọng, mắng nguyên chủ ích kỷ, máu lạnh, có chuyện tốt mà chẳng nghĩ cho người nhà. Hai đứa nhỏ Lục Thu và Lục Đông thì đứng một bên xem náo nhiệt.
Nguyên chủ hoàn toàn không ngờ bọn họ lại phản ứng như vậy. Cô nhờ năng lực của mình tìm được việc rõ ràng là chuyện tốt, tại sao họ lại giận dữ?
Chẳng lẽ chỉ vì người được việc không phải là chị cả? Cô chẳng phải cũng là con gái trong nhà sao?
Cuối cùng chuyện kết thúc trong không khí nặng nề. Cha Lục bỏ về phòng, mẹ Lục thì đi dỗ dành chị cả. Không một ai chia sẻ niềm vui với nguyên chủ. Trái tim cô lại thêm một lần nguội lạnh.
Tuy vậy, sau cơn hụt hẫng, cô cũng nghĩ thông suốt. Dù sao công việc đã chắc chắn rồi, sau này chỉ cần tự mình sống tốt là được. Từ đó, cô quyết định mặc kệ thái độ của người nhà, họ muốn thế nào thì tùy, chỉ cần đừng ảnh hưởng đến mình.
Thế nhưng, nguyên chủ lại không ngờ, cô đã đánh giá họ quá tốt vì cô chưa bao giờ nghĩ rằng mẹ và chị cả lại lén lút thay cô đi đăng ký xuống nông thôn làm thanh niên tri thức!
Đợi đến khi cô biết thì hồ sơ đã được nộp lên, không thể thay đổi nữa.
Ngày hôm qua, khi nhận tin ấy, cô như bị sét đánh giữa trời quang. Càng đau lòng hơn là mẹ còn giả vờ dịu dàng khuyên nhủ, càng khiến cô nhìn thấu tất cả.
Cô còn lạ gì cảnh xuống nông thôn làm thanh niên trí thức?
Trong khu tập thể, mấy năm trước cũng có người từng về thăm nhà. Những cô gái trẻ trung, xinh xắn trước kia, sau vài năm nông thôn quay về thì gầy gò, tang thương, đến mức suýt chẳng nhận ra nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
