Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau đó Lục Hạ không trồng thêm lương thực nữa mà chuyển sang gieo một ít rau dưa trong đất.
Chủng loại khá nhiều nên cô không cần phải mua rau ngoài, tiết kiệm được kha khá tiền ăn. Rau trong không gian lại đặc biệt ngon, ăn vào thấy cơ thể thoải mái nên cô rất hài lòng. Vì thế cô còn để sẵn ít hạt giống rau để trồng dần.
Mấy loại rau ăn không hết cô hái xuống cất ở khoảng đất trống trong không gian. Ở đây rau quả giữ tươi được lâu nên cô chẳng lo gì.
Ngoài ra bên cạnh khu đất còn có ba cây ăn quả hai cây táo và một cây lê. Dù mới trồng một năm cây vẫn chưa lớn nhưng đã ra quả.
Đó là vì lúc mua cô ưu tiên chọn giống nhanh cho trái.
Còn tại sao chỉ có hai loại này không phải vì cô không muốn mua thêm mà do thật sự bất tiện. Cô thuê trọ chung với người khác nên đặt cây giống trên mạng không thuận lợi. Ba cây này là cuối tuần đi chợ hoa chim thấy bán mới tranh thủ mua rồi tìm chỗ vắng đưa vào không gian, làm xong còn thấp thỏm sợ bị phát hiện.
Nguyên nhân lớn nhất vẫn là cô không có tiền... Mỗi tháng phải trả nợ vay học phí, lương mới ra trường thấp, chi phí thuê nhà sinh hoạt đủ thứ chẳng dư được bao nhiêu.
Ban đầu cô định sau này về quê rồi mua thêm cây trồng nhưng chưa kịp làm thì đã xuyên không mất rồi
Ba cây ăn quả kia dù mới năm đầu nhưng nhờ được tưới linh tuyền mà ra quả cũng khá nhiều. Cô đã hái xuống xếp gọn cùng lương thực.
Điều duy nhất đáng tiếc là không gian không chứa được vật sống. Nếu không cô đã mua ít gà vịt bỏ vào thì sau này đỡ phải lo thịt với trứng nữa.
Nghĩ xa thì đúng là tham, có được thế này đã quá tốt rồi.
Hiện giờ ngoài lương thực, rau quả và ba cây ăn trái kia, trong không gian không còn gì khác.
Lục Hạ thở dài, cũng may vẫn còn giữ lại được vài món.
Đúng vậy, chỉ cần bỏ thóc vào từ một lỗ nhỏ, bên hông sẽ chảy ra gạo đã xát sạch. Nếu bỏ lúa mì sẽ cho ra bột mì, ngô thì biến thành bột ngô có thể nấu ngay coi như bán thành phẩm.
Công năng của căn nhà chỉ giới hạn ở lương thực.
Lục Hạ từng thử bỏ táo hay rau vào xem có thành nước ép hay không nhưng thất vọng. Cửa phòng lập tức đóng lại, không xử lý gì cả, lấy ra quả vẫn là quả, rau vẫn là rau.
Cô còn thử đem gạo mua ngoài cho vào cũng vô dụng. Những thứ không do chính không gian sản sinh thì không thể đưa vào căn phòng nhỏ này.
Tóm lại ngôi nhà bé xíu kia chỉ có tác dụng chế biến sơ lương thực thu hoạch trong không gian.
Dù vậy như thế cũng đã tiện lắm rồi. Nếu phải xát thóc thủ công từng mẻ thì mệt chết. Nhờ có phòng nhỏ này mà cô tiết kiệm được nhiều công sức.
Hơn nữa vỏ trấu và rơm rạ sau khi xay còn có thể rải lại lên đất sẽ lập tức được hấp thu thành chất dinh dưỡng, chẳng cần cô xử lý gì thêm, vô cùng tiện lợi.
Nghĩ đến đây, Lục Hạ bỗng nhớ ra trước kia mình từng mua một cái máy tuốt hạt loại nhỏ.
Hay lắm, món đó cũng không còn…
Lục Hạ đau lòng thật sự.
Món ấy cô mua để dùng trong không gian nên còn sắm thêm bình điện sạc riêng. Giá không hề rẻ nhưng mua xong cô lại hối hận. Sau này cô phát hiện căn phòng nhỏ kia không cần tuốt hạt trước rồi mới cho vào. Bó cả rơm cho vào cũng được, nó tự tách hạt, xử lý xong còn nhả rơm ra để cô đem rải lên đất là xong.
Vì thế cô định bán lại đồ cũ, còn chưa kịp bán thì đã… mất luôn.
Đau lòng!
Nhưng giờ đau lòng cũng vô ích. Lục Hạ cố quên chuyện đó, xem xét kỹ trong ngoài không gian. Trong lòng dần yên, có “bàn tay vàng này” cô cũng vững tâm hơn.
Ra khỏi không gian, cô đứng dậy xuống “giường”. Cái khung giường đơn sơ kẽo kẹt như muốn sập đến nơi, nhưng cô biết sẽ không sao, nguyên chủ ngủ mấy năm vẫn vậy, đã quen rồi.
Xuống giường cô đi tới góc phòng nơi đặt bàn trang điểm. Đây là chỗ của Lục Xuân, ngày thường nguyên chủ không dám lại gần. Chị ta cũng không cho ai dùng hay sờ mó vào, nếu không chị ta sẽ nổi giận.
Lục Hạ mặc kệ, ngồi xuống cầm gương soi, khuôn mặt trong gương gầy yếu, sắc mặt xám vàng, tóc thì xỉn màu, khô và xơ. Nhìn là biết thiếu dinh dưỡng.
Đáng lẽ dù không được cưng chiều cũng không đến mức lớn lên thiếu ăn như vậy. Dù gì cha mẹ nguyên chủ là công nhân nhà máy, bốn đứa con trong nhà cũng nên nuôi được. Nhưng nhà Lục Hạ lại khác, cha mẹ cô đặc biệt “hiếu thuận”. Mà mỗi người lại hiếu thuận với nhà đẻ riêng của mình.
Cha Lục là con thứ hai, cảnh ngộ trong nhà anh em cũng giống Lục Hạ, muốn được cha mẹ để ý nên đặc biệt hiếu thuận. Dù đã ra riêng, bà nội Lục Hạ vẫn thường kiếm cớ đòi tiền, cha cô gần như chưa bao giờ từ chối.
Mẹ Lục Hạ cũng “ngu hiếu” với nhà mẹ đẻ. Ba ngày hai bữa lại về thăm, lần nào cũng có quà. Bà làm ở xưởng dệt nên hay có vải vụn, mấy năm nay phần lớn đều đem về nhà ngoại.
Vì vậy tuy là gia đình công nhân nhưng cuộc sống vẫn túng. Những đứa khác thì cha mẹ còn chăm chút nên không đến mức đói. Riêng Lục Hạ là đứa con mờ nhạt nhất, miễn không đói chết là được.
Lục Hạ thở dài rồi soi kỹ lại, tuy có gầy nhưng vẫn nhìn ra nét thanh tú. Điều khiến cô chú ý hơn là nguyên chủ lại có vài nét giống cô.
Ở thế kỷ 21, Lục Hạ trước kia cũng gầy. Sau khi có không gian, cô ăn rau trong không gian, uống linh tuyền. Lâu dần thì có da có thịt, da dẻ trắng hơn, trông xinh xắn. Người theo đuổi không ít, nhưng cô chỉ nghĩ đến chuyện kiếm tiền.
Trở về lúc này, cô không quá lo, cứ chăm sóc rồi sẽ hồi phục thôi. Huống hồ nguyên chủ còn chưa đến mười tám.
Nghĩ xong, cô lục quần áo của nguyên chủ, chọn một bộ đồ Lục Xuân không dùng, mặc vào rồi bước ra khỏi phòng.
Lúc này phòng khách không có ai. Có lẽ mọi người biết cô đang bực nên cố tình để lại chút không gian để cô tự suy nghĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
