Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đến nơi này, phần lớn thanh niên trí thức trong toa đều lục tục xuống xe.
Lục Hạ cố gắng lôi hai túi vải bạt xuống, mệt đến mức thở hồng hộc. Quay đầu lại, cô thấy Cố Hướng Nam ngoài việc lấy đồ của mình còn tiện tay giúp Tô Mạn dọn hành lý. Giang Quân Mặc thì gắng gượng lắm mới xách được, trông sức lực chẳng bằng cô.
Khó khăn lắm mới xuống hết, Lục Hạ cảm giác như vừa mất nửa cái mạng. Vừa đặt chân xuống sân ga, liền nghe phía xa có người hô gọi thanh niên trí thức. Mọi người tụ tập lại, mới biết đó là cán bộ các thị trấn đến đón.
Lục Hạ nhanh chân tìm người của thị trấn Sa Nguyên, vừa quay lại đã thấy Cố Hướng Nam và Tô Mạn cũng nhập bọn. Lúc này, cô giật mình khi nhìn Giang Quân Mặc, mặt anh trắng bệch, mồ hôi lấm tấm, trông đến phát hoảng.
Cố Hướng Nam lo lắng hỏi: “Đồng chí Giang, anh không sao chứ?”
Giang Quân Mặc lau mồ hôi, lắc đầu: “Không có việc gì.”
Sau gần hai tiếng, cuối cùng xe cũng tới thị trấn. Xuống xe, cả người Lục Hạ đau ê ẩm, thầm kêu chiếc máy kéo đúng là tra tấn. Giang Quân Mặc còn tệ hơn, đi đứng loạng choạng, nhìn mà sợ.
Nhưng vẫn chưa phải điểm cuối. Từ thị trấn, bọn họ lại được phân chia về các thôn khác nhau. Lục Hạ, Tô Mạn, Cố Hướng Nam, Giang Quân Mặc, cùng hai người nữa là Trang Hồng Mai và Lý Nghĩa được đưa về thôn Đại Ảnh Sơn
Người ra đón là một chàng trai chừng hai mươi tuổi, tên Lý Hồng Quân. Cậu ta để bọn họ đặt hành lý lên xe bò, rồi ra hiệu đi bộ theo, xe thì chỉ để đồ, không cho ngồi.
Trang Hồng Mai nhăn nhó: “Xe bò còn chỗ, sao không cho chúng tôi ngồi?”
Lý Hồng Quân lập tức sầm mặt: “Các người không thấy hành lý đã nặng lắm rồi sao? Ngồi lên nữa thì muốn để trâu chết à? Trong thôn chỉ có con trâu này để cày ruộng thôi!”
Trang Hồng Mai bĩu môi: “Trâu quan trọng hơn người chắc?”
“Đương nhiên trâu quan trọng hơn!” Lý Hồng Quân đáp dứt khoát, trong mắt lộ rõ vẻ khinh thường. “Trâu có thể kéo, có thể cày, còn cô thì làm được gì?”
Nói xong cậu ta hất roi thúc trâu đi nhanh hơn, mặc kệ bọn họ lếch thếch theo sau.
Cả bọn nghe mà sượng mặt.
Mọi người đi bộ cố gắng lắm mới theo kịp, riêng Giang Quân Mặc bước chân loạng choạng, môi trắng bệch. Lục Hạ thấy cảnh đó bỗng động lòng thương xót, khẽ hỏi: “Anh không sao chứ?”
Anh gật đầu yếu ớt: “…… Không có việc gì.”
Nhưng nhìn thế nào cũng chẳng giống người khỏe mạnh. Cả nhóm đều bắt đầu lo lắng.
Cố Hướng Nam bước lên nói với Lý Hồng Quân: “Anh ta thật sự không ổn, cho anh ấy ngồi xe đi. Chúng ta đi mãi thế này cũng chậm trễ.”
Lý Hồng Quân cau mày, liếc nhìn Giang Quân Mặc một cái rồi gật đầu: “Được, ngồi lên đi. Phải đi nhanh, còn kịp chiều nay làm công.”
Cố Hướng Nam dìu Giang Quân Mặc ngồi lên xe bò, anh cũng không khách sáo, chỉ khẽ nói: “Cảm ơn.”
Lý Hồng Quân dặn thêm: “Trong thôn có trạm y tế, đến nơi thì đi khám thử.”
Giang Quân Mặc gật đầu: “Được, cảm ơn.”
Đoàn người tiếp tục lên đường. Nhưng đám thanh niên trí thức thành phố chẳng quen đi đường núi, vừa đi vừa than, đặc biệt Trang Hồng Mai miệng không ngừng oán trách.
Đến nơi mất gấp đôi thời gian dự tính. Lý Hồng Quân mặt mày sầm sì, bỏ mặc bọn họ ở sân đại đội rồi vội vàng lùa trâu đi, không buồn nói thêm câu nào.
Mấy người đứng ngơ ngác dưới nắng gắt, mặt ai cũng đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại. Đang lúng túng thì một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi chạy tới, cười niềm nở:
“Các đồng chí là thanh niên trí thức mới đến phải không? Tôi là trưởng thôn. Hồ sơ của các đồng chí đã gửi về trước rồi, chỗ ở cũng sắp xếp ổn cả. Nào, đi theo tôi, tôi đưa các đồng chí đến trạm thanh niên trí thức.”
Mọi người lại xách hành lý lên, đi theo ông. Trên đường, Cố Hướng Nam vẫn giữ phong độ, xách đồ giúp Tô Mạn. Giang Quân Mặc được Lý Nghĩa đỡ hành lý, còn Lục Hạ thì tự mình mang được. Chỉ còn Trang Hồng Mai lủi thủi, mặt đầy uất ức. Thấy Tô Mạn tay không, cô ta liền nói: “Mạn Mạn, giúp tôi xách một chút được không?”
Tô Mạn lạnh lùng đáp: “Tôi còn phải nhờ người khác giúp đây này.”
Trang Hồng Mai nghẹn đỏ mặt, không nói được gì.
Trưởng thôn – ông Lý Trường Phúc – vừa đi vừa trò chuyện, giới thiệu tình hình trong thôn. Thanh niên trí thức hiện còn mười hai người, năm nữ bảy nam. Mỗi bên nam nữ đều có một người phụ trách, nếu gặp khó khăn có thể tìm họ trước.
Đi thêm một đoạn, cuối cùng bọn họ cũng tới điểm ở của thanh niên trí thức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
