Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nói là “điểm thanh niên trí thức”, nhưng thật ra cũng chỉ là hai dãy nhà dựng sát cạnh nhau, một dãy cho nam và một dãy cho nữ.
Mỗi dãy có ba gian phòng, gian giữa vừa làm phòng khách vừa kiêm bếp. Trong bếp đặt hai cái nồi to, hai bên trái phải là hai buồng ở, mỗi buồng kê một cái giường đất. Cấu trúc như vậy để vừa nấu cơm vừa tiện sưởi ấm giường đất. Đông Bắc mùa đông lạnh cắt da, phòng ở nông thôn hầu như đều làm theo bố cục này.
Lục Hạ cùng mấy người được dẫn đi xem phòng. Trong phòng vốn đã có một nam một nữ thanh niên trí thức ở lại.
Cô gái tầm hơn hai mươi, thoạt nhìn lanh lợi tháo vát, nhưng da dẻ thô ráp, gương mặt lộ rõ vẻ từng trải, chứng tỏ thời gian ở nông thôn đã chẳng ngắn. Cô cười chào hỏi:
“Tôi tên Tôn Thắng Nam, là người phụ trách bên nữ thanh niên trí thức.”
Người thanh niên kia cũng tự giới thiệu:
“Tôi tên Triệu Hoa, là người phụ trách bên nam. Các đồng chí tới không khéo rồi, mọi người đều đã đi làm công cả. Trước hết tôi dẫn các đồng chí đi xem phòng, để hành lý xuống rồi nghỉ ngơi chút.”
Mấy người gật đầu, ai nấy đều mệt lả, không còn tâm trạng trò chuyện, chỉ mong nhanh được nghỉ.
Tôn Thắng Nam đưa ba cô gái đến phòng nữ ở bên phải. Vừa bước vào, họ thấy sát tường cạnh bếp đã có một chỗ trải chăn chiếu.
Tôn Thắng Nam chỉ vào đó:
“Đây là chỗ của đồng chí Vu Phương, các đồng chí có thể ngủ ở bên này.”
Ba người nhìn theo hướng chiếc giường đất mà ngẩn ra. Chẳng lẽ bốn người ngủ chung một cái giường? Ở giữa không hề có vách ngăn gì cả. Nhưng xem ý Tôn Thắng Nam thì đúng là như vậy.
Lục Hạ nhìn quanh, sau cùng dẫn đầu đặt hành lý xuống phía cuối giường, chỗ xa bếp nhất. Cô vốn từng sống trong cô nhi viện ở huyện thành, cũng quen ngủ giường đất, cho nên không thấy lạ. Vị trí này tuy không ấm bằng chỗ sát bếp, nhưng chỉ có một bên nằm cạnh người khác, khá thoải mái.
Tô Mạn dù ghét bỏ, nhưng cũng biết chẳng còn cách nào, đành chọn chỗ cạnh Lục Hạ.
Trang Hồng Mai thì nhăn nhó:
“Không còn phòng nào khác sao? Nhiều người như thế này ngủ sao được?”
Tôn Thắng Nam điềm nhiên đáp:
“Không có, ở đây chỉ có hai dãy nhà, chúng ta bên này đã tốt rồi, mỗi phòng bốn người. Nam sinh bên kia một phòng ngủ năm người, còn chật hơn.”
Thấy Trang Hồng Mai vẫn khó chịu, cô ấy gợi ý:
“Nếu không muốn ở thì sau này có thể xin tá túc ở nhà đồng hương, chỉ cần trả ít lương thực là được.”
Nghe vậy, Trang Hồng Mai thoáng động tâm. Tô Mạn cũng có vẻ suy nghĩ gì đó, nhưng trước mắt vẫn phải sắp xếp tạm.
Sau đó, Tôn Thắng Nam giải thích thêm tình hình ở điểm thanh niên trí thức. Bình thường giờ lao động, nam nữ đều ăn chung một bếp để tiết kiệm củi và thay phiên nấu nướng. Để sau một ngày làm đồng mệt mỏi, không ai phải về tất bật lo cơm nước.
Mùa đông thì mỗi phòng tự nấu, vì cần nhóm lửa sưởi giường đất.
Còn lương thực, mấy người mới tới chưa có công điểm, tạm thời được đại đội phát cho ít gạo và bột mượn trước. Họ có thể lựa chọn ăn chung với nhóm thanh niên trí thức cũ. Ngoài ra, mảnh vườn rau trước sân cũng do thanh niên trí thức tự trồng, rau cỏ đủ ăn, không đến nỗi lo thiếu.
Lục Hạ và mọi người lập tức đồng ý nhập bếp ăn chung. Mới tới, cứ hòa hợp với tập thể thì tốt hơn.
An bài xong, Tôn Thắng Nam dặn dò mấy câu rồi trở lại làm việc.
Lục Hạ trải chăn, lấy vài món cần thiết ra dùng, còn lại vẫn để trong túi vải. Hai túi to cô đặt sát tường cạnh cửa sổ để khỏi chắn lối đi. Nghĩ bụng sau này phải tìm mua cái rương giống như mấy người khác ở đây để chứa đồ.
Cô bưng chậu ra giếng trong sân rửa mặt, giếng kiểu cũ gắn cần bơm, rất tiện, không cần gánh nước. Khi đến nơi, Lục Hạ gặp Giang Quân Mặc cũng đang rửa mặt, sắc mặt đã khá hơn.
Vì đi cùng suốt chuyến tàu, cô cũng không tiện làm ngơ, liền quan tâm:
“Anh thấy đỡ chút nào chưa? Có cần ra trạm y tế mua ít thuốc không?”
Ban ngày nắng chói, Lục Hạ lấy khăn che mắt. Nghe tiếng gió lùa qua lá cây ngoài sân, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Khi tỉnh lại, ngoài sân đã có tiếng nói chuyện. Cô ngồi dậy, Tô Mạn cũng vừa mở mắt, hai người cùng bước ra.
Trong bếp, Tôn Thắng Nam đang nấu cơm cùng một cô gái da ngăm, dáng vẻ chất phác. Thấy hai người đi ra, Tôn Thắng Nam cười:
“Các đồng chí tỉnh rồi à? Hôm qua ngồi tàu chắc mệt lắm hả?”
Tô Mạn cũng cười:
“Cũng tạm, ngủ một giấc thấy khỏe hơn nhiều. Chị Thắng Nam hôm nay tan làm rồi sao?”
“Ừ, hôm nay đến phiên tôi với Vu Phương nấu. À, đây là đồng chí Vu Phương, sau này sẽ cùng các đồng chí ở chung một phòng.”
Vu Phương thoạt nhìn tính tình trầm lặng, tuổi có vẻ lớn hơn mấy người, trên mặt còn hằn dấu vết vất vả. Cô gật đầu chào:
“Các đồng chí khỏe.”
Rồi không nói thêm.
Tôn Thắng Nam quen với sự ít lời đó nên tiếp tục giải thích:
“Các đồng chí mới tới, lương thực vẫn chưa phát. Ăn tạm cơm với chúng tôi trước. Tôi đã bàn với nhóm nam bên kia, góp tiền mua chút thịt, tối nay nấu ngon một chút, coi như mừng các đồng chí nhập chỗ mới.”
Tô Mạn tỏ vẻ ngại:
“Như vậy phiền quá, chúng tôi nhiều người thế này…”
“Không sao, ai mới đến cũng đều như vậy cả. Cứ yên tâm.”
Nghe vậy, Tô Mạn mới an lòng, cười hỏi:
“Vậy bọn tôi có cần giúp gì không?”
Tôn Thắng Nam nhìn thoáng qua, nghĩ bụng người này chắc chẳng biết nấu nướng, bèn bảo:
“Nếu vậy đồng chí ra rửa rau đi.”
“Được.” – Tô Mạn lập tức gật đầu, xách rổ rau bước ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
