Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Hạ lên xe, đưa vé cho soát xong rồi tìm chỗ ngồi, ghế bốn người, lúc này chỉ có mình cô.
Cô hơi mất sức mới nhấc được cái túi vải bạt đặt lên giá hành lý, nhưng nhờ mấy hôm nay uống nước suối linh, sức khỏe tốt hơn hẳn, mới làm được gọn gàng như vậy. Người trên xe nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn mà sức lực ghê gớm, đều tỏ ra kinh ngạc. Có vài người bắt chuyện, trò chuyện một lát mới phát hiện ra hầu hết hành khách đều là thanh niên trí thức đi xuống nông thôn, bầu không khí dần thân thiện hơn.
Sắp xếp xong hành lý, Lục Hạ ngồi xuống cạnh cửa sổ. Cửa sổ xe lửa xanh có thể mở ra, gió thổi lùa vào mát rượi. Cô chống cằm nhìn cảnh người đưa tiễn ngoài sân ga, trong lòng bình thản đến lạ. Cuối cùng cũng phải đi thôi… Không biết Lục gia khi phát hiện suất công việc bị cô bán mất sẽ phản ứng thế nào. Nghĩ thôi đã thấy hả dạ, chỉ tiếc không thể tận mắt nhìn thấy.
Ngồi chưa bao lâu, gần giờ tàu chạy thì đối diện xuất hiện một chàng trai.
Anh ta cao ráo, gương mặt góc cạnh tuấn tú, sống mũi thẳng, nụ cười sáng lóa. Ăn mặc chỉnh tề, gọn gàng hơn hẳn so với người bình thường, còn kéo theo chiếc vali kiểu dáng sang trọng rõ ràng không giống dáng vẻ đi nông thôn chịu khổ.
Vừa ngồi xuống, chàng trai mỉm cười với cô, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, cả người tỏa ra khí chất rạng rỡ.
“Chào đồng chí, tôi tên Cố Hướng Nam, thanh niên trí thức đi Liêu tỉnh.”
Hóa ra đúng là người cùng chuyến, Lục Hạ hơi nhướng mày, thầm nghĩ cái tên Hướng Nam này thật phổ biến, trước kia cô từng đọc một tiểu thuyết, nam chính tên y hệt vậy.
Cô gật đầu đáp:
“Xin chào, tôi là Lục Hạ, cũng đi Liêu tỉnh.”
Nghe vậy, Cố Hướng Nam tỏ ra vui vẻ, lập tức hỏi kỹ địa chỉ, kết quả, bọn họ được phân về cùng một thị trấn!
Quả là trùng hợp. Lục Hạ thấy hơi bất ngờ, chẳng biết sau này có bị phân đến cùng một thôn hay không. Nếu vậy thì chắc chắn phải chung sống nhiều năm. Cô liếc nhìn gương mặt tuấn tú trước mặt, trong lòng hơi cảm khái: ngôi làng nhỏ kia có lẽ sắp náo nhiệt rồi.
Đúng lúc hai người đang nói chuyện, tàu bắt đầu hú còi chuẩn bị chạy. Bên cạnh Lục Hạ lại có thêm một người nữa ngồi xuống.
Người này không tự lên, mà được hai anh trai lực lưỡng dìu vào, còn giúp sắp xếp hành lý rồi mới rời đi.
“Biết rồi, chị cả, chị hai, chị ba, chị tư mấy chị mau về đi, em tự lo được!”
Lúc này, Lục Hạ hoàn toàn đơ người, không thể ngờ được, người ngồi ngay cạnh mình lại chính là cái anh “cơm mềm xem mắt” mà cô từng gặp ở công viên!
Trời đất, sao anh cũng đi xuống nông thôn? Nếu thật sự phải đi nông thôn, vậy trước đó còn bày đặt đi xem mắt làm gì?
Trong lúc cô đang ngẩn người, tàu hỏa chậm rãi khởi động. Người trong xe liên tục vẫy tay từ biệt với người bên ngoài, thỉnh thoảng xen lẫn cả tiếng khóc nghẹn ngào và tiếng gọi to dặn dò.
Đối diện, Cố Hướng Nam cũng vẫy tay chào người tiễn đưa xong mới ngồi xuống. Anh ta lập tức quay sang bắt chuyện với người bên cạnh Lục Hạ, giọng hào sảng:
“Đồng chí, chào cậu. Tôi tên Cố Hướng Nam, là thanh niên trí thức đi Liêu tỉnh. Còn cậu?”
Người thanh niên ấy khẽ liếc qua, rồi trả lời ngắn gọn:
“Giang Quân Mạc. Tôi cũng là thanh niên trí thức xuống nông thôn.”
Cố Hướng Nam nghe vậy thì càng hồ hởi:
“Thật sao? Không biết đồng chí Giang đi đâu? Tôi và đồng chí Lục Hạ ngồi đây đều đến Liêu tỉnh.”
Trong lúc hai người kia nói chuyện, Lục Hạ chỉ còn biết ngồi ngẩn ra như gỗ.
Giang Quân Mạc?
Tên này sao nghe quen tai thế?
Một tia chớp lướt qua đầu, cô gần như muốn bật dậy — chẳng phải đây chính là nhân vật trong cuốn tiểu thuyết mà cô từng đọc sao?! Nam chính Cố Hướng Nam, giờ đến lượt Giang Quân Mạc cũng xuất hiện, chẳng lẽ… cô không phải xuyên không mà xuyên sách ư?
Ký ức tuôn về, Lục Hạ nhớ rõ mồn một nội dung quyển truyện kia — tên là “Xuyên qua thập niên 70, tim gan đều được cưng chiều”.
Nữ chính Tô Mạn vốn là tiểu thư nhà giàu đời hiện đại, lanh lợi thông minh, vì sự cố mà xuyên về thập niên 70, trở thành con riêng bị cha ghẻ lạnh, mẹ kế ghét bỏ. Còn trẻ đã bị ép xuống nông thôn.
Nhưng kể từ khi Tô Mạn xuất hiện, tình thế xoay ngược chóng mặt: trả thù cha mẹ kế gọn gàng, cướp lại vị hôn phu, khiến em kế phải gả cho một ông chú bốn mươi tuổi… chưa hết, còn nắm thóp cha ruột để vét sạch tiền bạc.
Nữ chính không có bàn tay vàng, nhưng hào quang nữ chủ sáng chói, số đỏ hơn cả thắng xổ số, ngồi tàu gặp ngay nam chính có gia thế hiển hách, liền nhất kiến chung tình, xuống nông thôn thì ra ngõ cũng nhặt được gà rừng, cứu bừa ai đó thì hóa ra đều là nhân vật lớn sau này.
Trong khi người khác khổ sống dở chết dở, thì Tô Mạn cứ như đi nghỉ dưỡng một đường đắc đạo thành tiên. Cuối cùng thi đậu đại học, cùng nam chính quay về thành phố, gây dựng sự nghiệp, trở thành phú bà số một, hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc trọn đời.
Lục Hạ nghĩ đến mà da đầu tê rần.
Còn Giang Quân Mạc, trong truyện xuất hiện rất ít, nhưng ấn tượng cực sâu. Lần đầu gặp anh ta, Tô Mạn đã bị vẻ ngoài điển trai hút hồn, nhưng sau khi tiếp xúc thì nhận ra anh chàng lạnh nhạt, sức khỏe kém, nhìn qua xét lại không có bối cảnh gì nổi bật.
Khác hẳn với Cố Hướng Nam con “guột” của tác giả vừa nhìn đã biết xuất thân không tầm thường, tính tình phóng khoáng, lại ẩn giấu bối cảnh lớn phía sau và có cảm tình lớn với nữ chính.
Thế nên, trái tim Tô Mạn nhanh chóng nghiêng hẳn về phía Cố Hướng Nam, bỏ mặc Giang Quân Mạc như một nhân vật nền mờ nhạt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
