Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Chồng Cô Tuy Là Pháo Hôi Nhưng Mười Phần Toàn Năng Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Đi dạo cả một ngày, chuẩn bị được không ít đồ, Lục Hạ xách túi vải bố về nhà. Người nhà họ Lục thấy cô trở về thì chẳng ai mở miệng, cô lại thấy vậy càng nhẹ nhõm, yên tĩnh cũng tốt.

Chỉ có Lục Thu với Lục Đông lén nhìn túi đồ cô mang về, mắt ánh lên tò mò, nhưng thấy gương mặt vô cảm của cô thì không dám hỏi gì. Ngược lại mẹ Lục nghĩ bụng: con bé chắc chẳng mua được thứ gì ra hồn đâu, dù sao trong tay nó làm gì có phiếu.

Trong nhà tuy không ai buồn để ý đến cô, nhưng cũng không đến mức cắt cơm. Mà Lục Hạ vốn theo nguyên tắc “không ăn phí là lỗ”, thế nên thoải mái ngồi vào bàn, ăn uống đàng hoàng.

Ăn cơm xong, cô lại theo thói quen về phòng, đóng cửa, nghe loáng thoáng giọng oán trách của Lục Xuân:

“Ra vẻ kiêu ngạo như thế còn ngồi ăn cơm nhà. Trong tay nhiều tiền vậy, sao không tự mua mà ăn?”

Sau đó lại nghe mẹ Lục gắt gỏng:

“Thôi, nó cũng chẳng còn ở nhà được mấy ngày nữa đâu.”

Lục Xuân im lặng.

Lục Hạ nhếch môi cười lạnh. Cứ chờ đi, “món quà” dành cho mấy người còn ở phía sau.

Những ngày tiếp theo, cô vẫn ra ngoài chuẩn bị vật tư. Thỉnh thoảng ghé chợ đen đổi thêm phiếu, thấy có bán thịt thì cũng mua ít, cất vào không gian để sau này đem ra nấu. Cô còn nghĩ đến chuyện thi đại học trong vài năm nữa, nên lại ghé hiệu sách mua vài quyển toán, lý, hóa.

Có lúc tiện đường đi ngang trạm thu mua phế phẩm, đồ cổ chẳng thấy đâu, nhưng lại vớ được một cái bếp lò nhỏ second-hand gãy mất một chân tạm dùng được, cũng mang vào không gian cất đi để dành dịp sau này dùng đến.

Ngày đi nông thôn sắp đến gần.

Mấy hôm nay, lần nào ra ngoài cô cũng mang về ít nhiều. Lúc cô vắng nhà, mẹ Lục còn lén dòm thử, toàn thấy vài thứ linh tinh không cần phiếu, chẳng có gì đáng giá, bà ta mới khinh thường bĩu môi, không buồn hỏi han nữa.

Trong nhà vẫn coi cô như không tồn tại, Lục Hạ không để trong lòng. Dù sao ban ngày mọi người đi làm, buổi tối mới chạm mặt, có đáng gì.

Riêng Lục Xuân, không rõ vì chột dạ hay mải mê hẹn hò mà gần như trốn biệt, cả ngày chẳng mấy khi thấy mặt.

Đúng hẹn, Lục Hạ đến cửa hàng may quốc doanh lấy áo bông. Tay nghề thợ may quả thật không tệ, quần áo làm rất khéo, còn cố tình nới rộng một chút để cô mặc được lâu. Áo bông dày, vừa và mỏng đều đủ, giày bông cũng làm hai loại độ dày, đế chắc chắn, tiện cho việc đi lại ở nông thôn.

Lục Hạ rất hài lòng, vui vẻ thanh toán, rồi đem tất cả cất vào không gian, không để người nhà thấy.

Đến lúc này, coi như đồ đạc chuẩn bị đã gần xong.

Mãi cho đến ngày trước khi cô rời đi, mẹ Lục mới như sực nhớ con gái còn phải xuống nông thôn. Bà ta bèn mua ít thịt về nấu, bữa cơm tối cũng tỏ ra thân thiện hơn thường lệ, vừa ăn vừa dặn dò:

“Xuống nông thôn rồi nhớ biết điều một chút, chăm chỉ làm việc, kiếm nhiều công điểm. Nghe nói ở Đông Bắc đặc sản miền núi không ít, nhớ gửi chút về nhà, để cả nhà cải thiện bữa ăn.”

Lục Hạ chỉ cười nhạt, không đáp. Mẹ Lục lại tưởng con gái sắp đi nên buồn, liền an ủi thêm: sau này lớn tuổi hơn, bà sẽ để cô thay chị cả vào nhà máy làm việc, không để cô mãi ở nông thôn đâu.

Cô nghe như gió thoảng, không phản bác, chẳng mấy tin tưởng. Ngày cuối cùng rồi, cô không muốn gây chuyện nữa.

Tối hôm đó, mẹ Lục bảo Lục Xuân lục tủ lấy vài bộ quần áo cho em.

Lục Xuân miễn cưỡng, cuối cùng ném cho cô hai bộ cũ kỹ ép dưới đáy hòm, chắc từ hồi mười hai, mười ba tuổi mặc. Đến cả Lục Thu mặc cũng vừa, còn Lục Hạ mặc lên thì chắc chắn chẳng vừa nữa.

Lục Hạ nhìn qua đã thấy chua chát bật cười. Xem đi, từ bé đến lớn vẫn vậy: đồ không mặc nổi thì ném đi chứ thà chết cũng không cho cô, chỉ khi không thể còn cách nào khác mới miễn cưỡng nhét cho một bộ rách nát.

Đã quen từ lâu, nên cô lờ đi, lẳng lặng gói ghém mấy bộ quần áo của riêng mình.

Nguyên chủ trước khi Lục Hạ tới cũng chỉ có hai bộ quần áo. Một bộ vá chằng vá đụp nhưng thường xuyên mặc, bộ còn lại ít rách hơn thì tiếc không nỡ dùng. Giờ cô dự tính mang cả hai xuống nông thôn làm đồ mặc khi lao động.

Mấy ngày gần đây, cô tranh thủ đổi được ít phiếu vải, mua thêm vài mét rồi cất cả vào không gian. Ngoài ra còn mua vài món đồ lót. Thời này đồ lót chính là loại áo ba lỗ rộng thùng thình, tuy chẳng tiện lợi gì nhưng có hơn không. Tất nhiên, tất cả cũng đều giấu vào không gian, chưa lấy ra.

Cuối cùng, Lục Hạ gom góp sắp xếp đồ đạc của mình, bỏ thêm cả hai chiếc chăn bông vào. Thêm vào đó một cái túi vải bạt nữa, gần như không nhét nổi. Sống ở nhà này gần mười tám năm, mà gom ra được có bấy nhiêu.

Cô khẽ thở dài, nghĩ ngợi rồi nhét thêm đống sách thời trung học. Thực ra số sách này vốn của Lục Xuân, bởi nguyên chủ xưa nay có mấy khi được học hành đàng hoàng. Trong nhà cho đi học đã là may, sách vở thì phải dùng chung với chị. Nay Lục Xuân đã tốt nghiệp, chắc cũng không cần nữa.

Cô liền dứt khoát mang đi. Lúc thu dọn, Lục Xuân có thấy nhưng không nói gì.

Đêm cuối cùng ở Lục gia trôi qua yên ắng.

Sáng hôm sau, cả nhà ai nấy đi làm đi học như thường. Lục Xuân cũng ra ngoài sớm, cứ như trong nhà không hề có người sắp phải xuống nông thôn, ngay cả một câu dặn dò cũng không buồn nói, càng không nhắc chuyện tiễn đưa.

Lục Hạ cười lạnh. May mà cô vốn chẳng mong chờ gì ở họ.

Xe lửa xuất phát vào buổi chiều, giờ còn nhiều thời gian. Trong nhà chỉ còn mình cô, nên Lục Hạ lấy thêm một cái túi vải bạt khác ra, đem một phần đồ trong không gian lấy ra nhét vào cho túi nặng thêm, để mang theo.

Cô có thể chờ tới nơi rồi mới lấy ra, nhưng nông thôn thế nào cô chưa rõ. Nhỡ khi cần mà không lấy được thì phiền. Thà từ đầu mang nhiều một chút, người ngoài có nhìn đâu biết trong túi là gì. Sau này lấy ra cái gì, họ cũng không thấy kỳ lạ. Chỉ có điều, đường đi sẽ vất vả hơn.

May mắn mấy ngày qua cô đều uống nước linh tuyền, sức lực tăng hẳn, ngay cả da dẻ cũng hồng hào hơn, tóc bóng mượt hơn. Dù thay đổi không quá lớn, nhưng vì người nhà ngày nào cũng thấy, nên không ai nhận ra.

Sắp xếp ổn thỏa, Lục Hạ thay bộ quần áo mới mua trước đó. Ban đầu cô định mặc cũ cho giản dị, để tránh gây chú ý khi đi đường. Nhưng nghĩ lại, đồ tốt mang theo càng không ít, mà xuống nông thôn nhiều khả năng sẽ phải sống tập thể với thanh niên trí thức khác. Nếu trông quá nghèo nàn, sau này lấy đồ ra sẽ khiến người khác sinh nghi. Thế nên cứ mặc vừa đủ tươm tất ngay từ đầu, người ta sẽ mặc định cô vốn có điều kiện.

Dù sao quần áo này cũng chỉ là loại bình thường, kiểu dáng phổ biến, không quá nổi bật.

Cô đeo thêm chiếc đồng hồ, lấy trong không gian ra mấy cái bánh bao ăn lót dạ, phần còn lại cất đi để ăn dọc đường.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong, Lục Hạ xách hai chiếc túi vải to đùng, rời khỏi căn nhà đã gắn bó hơn mười mấy năm.

Buổi chiều, nắng vẫn gay gắt. Trên đường ra khỏi khu tập thể, cô không gặp ai quen. Đến trạm xe buýt, rồi thẳng tiến ga tàu hỏa.

Sân ga người đưa tiễn đông nghịt, nước mắt, lời dặn dò, tiếng khóc nghẹn khắp nơi. Giữa không khí lưu luyến ấy, một mình cô với hai chiếc túi lớn sừng sững, có vẻ lạc lõng.

Lục Hạ không để tâm. Cô tìm đến toa dành cho mình, thản nhiên bước lên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc