Kiều Mạt theo chân dì Phương bước vào trong phòng riêng của bà.
Đối với chuyện nội bộ gia đình nhà họ Hạ, cô không hề chen vào nửa lời. Dẫu sao bản thân mình đối với gia đình này cũng chỉ là một người ngoài.
Cô biết chắc chắn rằng mình không thể nào dọn tới ở chung trong ngôi nhà này được, với tính cách của cô thì tuyệt đối không thể sống hòa thuận dưới một mái nhà với Tôn Tiểu Thúy.
Chưa đầy ba ngày chắc chắn sẽ xảy ra cãi vã to chuyện xé rách mặt nhau ngay. Đến lúc đó người phải đứng ở giữa khó xử nhất chính là dì Phương, cô không hề muốn nhìn thấy cảnh tượng ấy chút nào.
Bởi vậy cách giải quyết tốt nhất vẫn là tự mình xây một căn nhà riêng, nhờ dì Phương giúp đỡ một tay, tìm một lý do hợp lý che mắt mọi người, còn tiền bạc thì cô sẽ tự mình chi trả toàn bộ.
Hai người cùng ngồi xuống mép giường sưởi, dì Phương nắm lấy tay cô, ân cần hỏi han: “Mạt Mạt, cháu thành thật nói cho dì biết đi, lần này là do cháu tự mình muốn xuống nông thôn hay là do lão bố đốn mạt của cháu ép buộc cháu hả?”
Kiều Mạt biết dì Phương lo lắng cho mình, bà vốn dĩ quá hiểu rõ phẩm hạnh tồi tệ của người cha cặn bã kia của cô rồi.
Cô mỉm cười đáp: “Là do tự cháu muốn đi đấy ạ, cả nhà bọn họ chuẩn bị chạy trốn sang Hồng Kông, muốn bỏ mặc một mình cháu ở lại Thượng Hải chịu tội thay.”
Dì Phương vừa nghe xong thì cơn giận liền bốc hỏa bừng bừng: “Dì biết ngay mà! Hổ dữ còn không nỡ ăn thịt con, sao lão ta lại dám tàn nhẫn đến mức độ ấy cơ chứ?”
Kiều Mạt vỗ nhẹ lên mu bàn tay của dì Phương, mỉm cười an ủi: “Dì Phương, dì đừng giận làm gì, cháu đã làm đơn tố cáo bọn họ rồi ạ! Bây giờ cả nhà bọn họ chắc chắn đã bị bắt đi điều tra xét hỏi rồi.”
“Cặp con trai con gái của bà mẹ kế kia cũng bị tống khứ đi xuống nông thôn tít tận vùng Đại Tây Bắc xa xôi rồi ạ.”
“Cháu không hề chịu bất kỳ ấm ức nào đâu.”
Nghe thấy thế, dì Phương mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
“Không sao cả, sau này nơi này chính là nhà của cháu. Có dì ở đây, không một ai dám ức hiếp bắt nạt cháu hết!”
Kiều Mạt tựa đầu vào bờ vai ấm áp của dì Phương, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc vô cùng xúc động.
Vừa rồi cô đã cảm nhận được rõ ràng sự che chở, bảo vệ tuyệt đối của dì Phương dành cho mình, y hệt như những năm tháng tuổi thơ năm xưa vậy, lần này cô quyết định tìm về đây quả nhiên không hề sai lầm.
“Sau này cháu cứ dọn về đây ở với dì, ký túc xá thanh niên trí thức đông người phức tạp như thế, ở lại đó tóm lại là rất bất tiện.” Dì Phương rất nhanh đã tính toán tới chuyện này.
“Nhà mình tuy rằng con nít hơi đông đúc một chút, nhưng đến lúc đó dì dọn dẹp lại căn phòng của thằng ba cho cháu ở, chắc chắn là đủ chỗ chứa.”
Kiều Mạt nhân cơ hội này liền mở lời: “Dì Phương ơi, không cần phải phiền phức như vậy đâu ạ, cháu muốn tự mình xây một căn nhà nhỏ, như vậy chắc là được chứ ạ? Làm như thế nhà mình cũng không cần phải chật vật dọn dẹp nhường chỗ cho cháu nữa.”
“Chỉ là căn nhà này không thể đứng tên của cháu để xây được, dì cũng biết rõ thành phần xuất thân của cháu rồi đấy, không thể làm rùm beng quá mức được ạ.”
“Đến lúc đó tiền bạc cháu sẽ lo liệu hết, ngoài mặt cứ bảo là dì đứng ra xây nhà cho cháu ở nhờ, hoặc là tìm một lý do nào khác hợp lý cũng được ạ.”
Dì Phương hoàn toàn thấu hiểu những nỗi lo lắng trong lòng Kiều Mạt. Bà cũng đã nhìn thấy tận mắt chuyện cô và đứa con dâu cả của mình không hợp tính nhau rồi.
Nếu cứ ép cô dọn về ở chung một nhà thì đúng là làm tủi thân con bé thật.
“Được rồi, vừa khéo ngay sát cạnh nhà mình có một mảnh đất trống. Chúng ta sẽ xây một căn nhà gạch lợp ngói kiên cố, vây thêm một cái hàng rào làm sân nhỏ, ở gần sát vách thế này dì cũng tiện bề chạy qua chạy lại chăm sóc cho cháu.”
“Hơn nữa đợt này thằng Tông Đình được nghỉ phép ở nhà vài hôm, việc dựng nhà có thể nhờ nó phụ giúp một tay, thằng cả với thằng hai sau khi tan làm về nhà cũng có thể xắn tay áo vào giúp. Dì sẽ nhờ thêm mấy người đàn ông lực lưỡng trong làng nữa, chắc chỉ mất vài ngày là dựng xong xuôi thôi.”
Dì Phương vốn là người có tính cách quyết đoán, dứt khoát. Bà lại nói tiếp: “Tối nay dì sẽ bàn bạc lại với thằng Tông Đình, ngày mai dì sẽ đi tìm đại đội trưởng để nói một tiếng.”
“Dạ vâng, cháu cảm ơn dì Phương nhiều lắm ạ! Đến lúc đó cháu sẽ đưa trước cho dì ba trăm tệ để mua vật liệu xây nhà, nếu thiếu thốn bao nhiêu cháu sẽ bù thêm vào sau ạ.”
“Cháu lấy đâu ra nhiều tiền thế hả? Tự mình giữ lại mà phòng thân! Chuyện này dì sẽ gánh vác cho cháu một nửa.”
Đợt này sang thăm Tông Đình, nó cũng có đưa cho bà một ít tiền tiêu vặt, bao năm qua nó gửi tiền phụ cấp về cũng không ít.
Hàng tháng hai đứa con trai lớn cũng đều đặn đưa thêm cho bà một khoản sinh hoạt phí. Một trăm mấy chục tệ bà hoàn toàn có thể tự mình trích ra được.
Thế nhưng Kiều Mạt đã lập tức xua tay từ chối: “Không cần đâu dì Phương ơi, cháu có tiền mà, mẹ cháu với ông ngoại trước khi mất đều để lại cho cháu rất nhiều tiền bạc phòng thân.”
Cô biết rõ số tiền của dì Phương đều là do bà chắt chiu, tằn tiện từng đồng từng cắc mới tích cóp được. Ở vào thời đại này, một trăm mấy chục tệ đã là một món tiền khổng lồ rồi.
Cô đời nào nỡ lòng tiêu xài tiền mồ hôi nước mắt của bà cho được. Rất nhiều gia đình cày cuốc vất vả cả một năm trời cũng chẳng kiếm nổi ngần ấy tiền.
“Nếu dì không chịu đồng ý thì sau này có chuyện gì cháu chẳng dám mở miệng nhờ dì giúp đỡ nữa đâu đấy.”
“Được rồi, được rồi, tất cả nghe theo ý cháu hết!”
Hai người không biết đã ngồi tâm sự trong phòng bao lâu, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa cốc cốc.
Hai người đưa mắt nhìn ra, là Hạ Tông Đình: “Mẹ, Mạt Mạt, cơm nước xong xuôi cả rồi, ra ăn cơm thôi.”
“Được rồi, ra ngay đây.”
“Mạt Mạt, chúng ta ra ăn cơm trước đã nào.”
Hai người cùng nhau bước ra khỏi phòng, bất giác trời bên ngoài đã sập tối từ lúc nào.
Bàn ăn được kê ngay giữa gian nhà chính, ngọn đèn dầu hỏa được đặt ngay ngắn ở chính giữa bàn.
Hạ Tông Đình sợ ánh sáng đèn dầu quá mờ mịt nên còn thắp thêm hai cây nến sáp cắm ở hai góc bàn.
Thời buổi này có rất nhiều nhà cho dù là ngày tết đi chăng nữa cũng chẳng thể nào có được một mâm cơm ê hề thức ăn đến vậy. Mấy đứa trẻ con đứa nào đứa nấy đều vô cùng sung sướng, hớn hở.
Tôn Tiểu Thúy đã nhanh tay lẹ mắt gắp ngay cho hai đứa con trai nhỏ của mình mỗi đứa một cái đùi gà to bự.
Đến khi chị ta định thò đũa gắp nốt cái đùi gà béo ngậy còn lại cho đứa con trai lớn thì Hạ Tông Đình liền đưa ánh mắt sâu thẳm, lạnh lùng liếc nhìn chị ta một cái.
Tôn Tiểu Thúy sợ hãi rụt ngay đũa lại trong vẻ ngượng ngùng, xấu hổ.
Hạ Tông Đình thu hồi ánh mắt, tự tay gắp chiếc đùi gà đó bỏ thẳng vào trong bát của Kiều Mạt. Chiếc đùi gà to béo ngậy ấy chiếm gần như trọn cả cái bát cơm của cô.
Kiều Mạt ngước mắt nhìn anh, người đàn ông này lại chỉ chăm chú cúi đầu và cơm, gắp cho cô chiếc đùi gà to nhất xong cũng chẳng thèm ngẩng lên nhìn cô lấy một cái.
Mãi một lúc sau, anh mới hạ giọng trầm thấp nói một câu: “Ăn nhiều một chút.”
“Vâng, em cảm ơn anh.”
Dì Phương nhìn thấy đứa con trai út vốn dĩ lạnh lùng như khúc gỗ của mình vậy mà hôm nay lại biết chủ động gắp thức ăn cho con gái nhà người ta, hai mắt bà bỗng sáng rực lên.
Thằng nhóc này bình thường vốn dĩ chẳng hiểu phong tình gì cả, ngày thường cạy răng cũng chẳng thốt ra nổi một câu, hôm nay mặt trời mọc đằng tây hay sao mà lại biết mở cờ trong bụng thế này?
Nhớ lại năm xưa khi bà dắt nó tới nhà tiểu thư ở Thượng Hải, khi ấy nó mới lên mười tuổi, vóc dáng đã cao lớn vượt trội hơn hẳn so với những đứa trẻ cùng trang lứa.
Bà vẫn còn nhớ như in cảnh tượng hồi đó thằng bé cứ bế bồng tiểu thư đi dạo chơi khắp các khoảng sân quanh đó.
Tốt lắm, tốt lắm, hóa ra là như vậy!
Mấy đứa trẻ con ăn uống nhồm nhoàm, miệng dính đầy dầu mỡ bóng loáng.
Dì Phương cũng không ngừng gắp thức ăn bỏ vào bát cho cô. Chẳng mấy chốc, thức ăn trong bát Kiều Mạt đã chất cao như một ngọn núi nhỏ.
“Dì Phương ơi, để cháu ăn bớt chỗ này đi đã ạ. Dì cũng mau ăn đi kẻo nguội.” Cô nhỏ giọng nhắc nhở.
“Được, được.”
Vợ chồng anh cả và anh hai nhìn thấy thái độ cưng chiều hết mực của mẹ mình đối với Kiều Mạt, ngay cả đứa em ba xưa nay lạnh lùng cũng có thái độ đặc biệt khác lạ với cô.
Họ chợt nhớ ra năm xưa em ba từng theo mẹ tới ở nhờ nhà cô một thời gian. Trong ba anh em thì nó là người duy nhất từng được đặt chân tới thành phố lớn.
Có lẽ chính vì nguyên do đó nên thái độ của em ba đối với cô mới trở nên khác biệt như vậy.
Lũ trẻ con ăn uống rất nhanh, chẳng mấy chốc đã no căng bụng, dì Phương liền bảo chúng nó tự dắt nhau ra sân chơi đùa.
Tôn Tiểu Thúy nhìn thấy mẹ chồng đon đả, săn sóc cô nữ thanh niên trí thức kia từng li từng tí như thế, trong lòng không khỏi ấm ức, chị ta gả về làm dâu nhà họ Hạ bao nhiêu năm trời nay, chưa từng thấy bà đối xử tốt với mình được một phần như thế bao giờ!
Hừ.
Nghe đồn cái cô tiểu thư này là con nhà tư bản bóc lột!
Bộ không sợ bị người ta điều tra xét hỏi hay sao?
Ở vào cái thời buổi này, bưng bô nịnh bợ lũ tư bản là sẽ bị lôi ra ngoài phê đấu như chơi đấy! Huống hồ thằng ba còn đang làm việc trong quân đội nữa chứ!
Thế nhưng chị ta cũng chỉ dám ấm ức thầm chửi rủa trong bụng vài câu thôi, để tối về phòng đóng cửa lại rồi mới xúi giục chồng sau.
Trong bữa cơm mọi người chỉ trò chuyện vài câu bâng quơ, Hạ Tông Đình rất kiệm lời, hầu như mọi người hỏi gì thì anh mới đáp nấy.
Phùng Tuyết Bình hỏi thăm đôi chút về tình hình công việc gần đây ở đại đội thanh niên trí thức. Dạo này công việc cũng tương đối nhàn hạ vì đợt thu hoạch vụ hè vừa mới kết thúc.
Ăn cơm xong xuôi, Phùng Tuyết Bình cùng dì Phương dọn dẹp bát đĩa, Kiều Mạt định xắn tay áo vào giúp một tay nhưng đã bị dì Phương kiên quyết gạt đi.
Bà bảo Hạ Tông Đình dắt cô ra ngoài khoảng sân hóng mát một lát cho tiêu cơm.
Bên cạnh miệng giếng nước, Tôn Tiểu Thúy đang bưng một chiếc chậu sắt tráng men màu trắng múc nước tắm rửa cho hai đứa con trai nhỏ của mình.
Chị ta chỉ chịu trách nhiệm múc nước đổ vào chậu rồi để lũ trẻ tự mình kỳ cọ.
Hạ Tông Đình xách theo hai chiếc ghế đẩu nhỏ, trên tay còn cầm thêm một chiếc quạt nan đan bằng cỏ.
“Anh Tông Đình, bây giờ là mấy giờ rồi ạ?” Kiều Mạt cất tiếng hỏi.
Thực ra bản thân cô cũng có một chiếc đồng hồ đeo tay, chỉ là hiện tại cô không đeo trên tay mà thôi.
Kể từ ngày xuống nông thôn cô đều cố gắng giản dị hết mức có thể, đạo lý tài sản không được để lộ ra ngoài cô hiểu rất rõ ràng.
“Còn mười lăm phút nữa là tròn tám giờ.”
“Tối nay em vẫn muốn quay về ký túc xá thanh niên trí thức sao?” Người đàn ông bình thường vốn trầm mặc ít nói như Hạ Tông Đình lúc này bỗng chủ động mở lời nhiều hơn hẳn.
“Ký túc xá chín giờ là khóa cửa rồi, lát nữa xem tình hình thế nào đã ạ.” Kiều Mạt mỉm cười đáp.
Hạ Tông Đình rủ mi mắt xuống, không nói lời nào.
Một lúc lâu sau, anh mới cất giọng trầm ấm: “Đừng quay về đó nữa. Ký túc xá thanh niên trí thức đông đúc, ở lại đó cũng chẳng tiện chút nào.”
Khóe môi Kiều Mạt vẫn luôn giữ nụ cười nhẹ nhàng, e ấp.
“Thực ra ở lại bên này cũng làm phiền gia đình mọi người lắm, trong nhà lại đông người như thế...”
“Anh biết chắc chắn là em sẽ không quen.”
Hạ Tông Đình chăm chú nhìn vào góc nghiêng gương mặt thanh tú của cô, dường như vừa đưa ra một quyết định vô cùng hệ trọng, anh cất giọng trầm ấm: “Em có muốn cùng anh về đơn vị không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
