Kiều Mạt nhìn thấy chị ta thì không khỏi nhướng mày, đúng là oan gia ngõ hẹp thật. Người này chẳng lẽ chính là chị dâu cả của Hạ Tông Đình?
À phải rồi, trước đó bác Hạ Đại Quốc có kể con dâu cả nhà dì làm việc ở tiệm cơm quốc doanh.
Dì Phương vẻ mặt đầy khó hiểu: “Hai đứa quen biết nhau à?”
“Mẹ, sao mẹ lại dẫn cô ta về đây thế? Cái cô gái này mồm mép tép nhảy ghê gớm lắm chẳng có chút lễ phép nào cả, lại còn thích ngồi mát ăn bát vàng nữa chứ.”
“Hôm nay ở tiệm cơm quốc doanh, có hai ba gã nam thanh niên trí thức tranh nhau bao cô ta ăn sáng. Chẳng biết cô ta đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho bọn họ nữa?”
“Con chỉ buột miệng nói với đồng nghiệp một câu thôi mà cô ta đã dám bảo là con ghen tị với cô ta rồi!” Tôn Tiểu Thúy bắt đầu giở trò vừa ăn cướp vừa la làng.
Gương mặt dì Phương thoáng hiện lên vài phần khó chịu, vốn dĩ bà đã chán ghét tính nết của đứa con dâu này rồi, bây giờ lại còn dám mở mồm phỉ báng tiểu thư nhà bà nữa chứ?
“Bình thường ở nhà ngồi lê đôi mách lắm chuyện thì thôi đi, bước chân ra ngoài đường cũng dám ăn nói hàm hồ!”
“Cô ấy là tiểu thư nhà mẹ đẻ của tôi, bộ cô ấy thèm mấy đồng bạc cắc tiền ăn cơm của người khác chắc?”
“Cho dù bọn họ có tranh nhau bao cô ấy ăn thì đó cũng là do bọn họ tự nguyện, có liên quan cái quái gì đến Mạt Mạt hả? Sao tay cô dài thế, quản cả chuyện bao đồng vậy?” Dì Phương mắng cho một tràng xối xả, chẳng thèm nể nang mặt mũi chút nào.
Tôn Tiểu Thúy trong lòng vô cùng ấm ức, vẻ mặt đầy tủi thân nói: “Mẹ, sao mẹ lại làm thế cơ chứ? Chúng ta mới là người một nhà mà!”
“Sao mẹ lại vì một người ngoài mà quay sang mắng mỏ con? Con đã sinh cho nhà họ Hạ các người tận ba đứa con trai đấy!”
“Mạt Mạt không phải là người ngoài, cô ấy là tiểu thư của tôi, tôi coi cô ấy như con gái ruột của mình vậy!”
“Nếu không nhờ có mẹ của cô ấy thì cô nghĩ cô có được căn nhà khang trang thế này mà ở hay không? Chồng cô có tiền ăn học đàng hoàng, bây giờ được ngồi làm việc nhàn hạ ở bưu điện sao? Khỏi phải cắm mặt ngoài ruộng làm việc đồng áng!”
Lúc này, nghe thấy tiếng cãi vã ầm ĩ, Hạ Diệu Huy từ trong nhà bước ra. Nhìn thấy mẹ mình lại đang to tiếng với vợ, anh ta cảm thấy đau cả đầu.
Đúng lúc này Kiều Mạt lên tiếng: “Dì Phương, hôm nay cháu lên công xã, tất cả đều là tiền và phiếu của chính bản thân cháu tiêu hết ạ.”
“Cháu chỉ cảm thấy chị ấy với tư cách là một nhân viên phục vụ, vậy mà trong giờ làm việc lại công khai đứng bàn tán xì xào chuyện của khách hàng, hành xử vô cùng bất lịch sự nên cháu mới phản bác lại hai câu thôi ạ.”
“Mạt Mạt, cháu không cần phải giải thích đâu, dì biết thừa cháu là đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện mà.”
“Có chuyện gì thế hả mọi người?” Hạ Diệu Huy vẻ mặt ngơ ngác hỏi.
Lúc này, Hạ Tông Đình vừa từ ngoài xe cầm đồ đạc bước vào, nghe thấy những lời vừa rồi, giọng nói trầm thấp đầy uy lực của anh liền vang lên: “Anh cả quản cho tốt người phụ nữ của anh đi. Đừng có suốt ngày thích đi soi mói nói xấu sau lưng người khác.”
Hạ Diệu Huy nghe ra được sự khó chịu trong giọng điệu của đứa em ba, bình thường nó rất hiếm khi nổi giận, một khi đã nghiêm mặt lại thì trông đáng sợ vô cùng.
Vợ anh ta tính tình hay ngồi lê đôi mách, lắm mồm lắm miệng, điều này anh ta thừa biết.
“Thôi được rồi, mỗi người nhịn một câu đi, mẹ vừa mới về tới nơi, dọc đường đi chắc chắn mệt mỏi lắm rồi, vừa khéo cơm nước cũng đang nấu dở.”
“Hôm nay Tiểu Thúy có mang được kha khá thức ăn thừa từ chỗ làm về đấy.”
Tôn Tiểu Thúy làm việc ở tiệm cơm quốc doanh, nếu thức ăn trong tiệm bán không hết thì nhân viên đều có thể mang về một ít, thời tiết nóng nực thế này để lại qua đêm cũng thành đồ ôi thiu lãng phí.
“Mạt Mạt, cháu đừng để bụng làm gì nhé, tính nó trước giờ toàn ăn nói bạt mạng, không biết giữ mồm giữ miệng như thế đấy.” Dì Phương dịu giọng an ủi Kiều Mạt.
Bà đã nói rõ ràng rành mạch mọi chuyện ra như vậy là để cho cả nhà này hiểu rõ vị trí của Kiều Mạt trong lòng bà quan trọng tới mức nào.
Hạ Diệu Huy đưa mắt nhìn Kiều Mạt, thấy cô dung mạo xuất chúng, khí chất thanh cao thoát tục, vừa nhìn là biết ngay không phải con cái của những gia đình tầm thường.
“Em chắc hẳn là tiểu thư nhà chủ trước đây đúng không? Mẹ anh ngày xưa vẫn thường hay nhắc tới em luôn.” Anh ta niềm nở cười nói.
Chưa đợi Kiều Mạt kịp đáp lời thì dì Phương đã vội vàng nói chen vào: “Đúng thế, chính là con bé đấy.”
“Làm người thì phải biết ơn mà báo đáp, phải sống cho có lương tâm, nếu không nhờ có con bé thì mấy đứa bây giờ làm sao có được điều kiện sống tốt như thế này!”
“Hôm nay tôi đặt thẳng lời nói ở đây, đứa nào mà dám đối xử không tốt với Mạt Mạt, dám nói xấu sau lưng con bé thì đừng có trách tôi trở mặt không nể tình.” Dì Phương bày tỏ thái độ dứt khoát, rõ ràng.
Tôn Tiểu Thúy lúc này làm sao dám hó hé thêm lời nào nữa. Cho dù trong lòng có ấm ức, tức tối đến mấy thì cũng phải cắn răng mà nhịn.
Mẹ chồng của chị ta xưa nay đâu phải là người dễ bị bắt nạt.
Đúng lúc này, anh hai Hạ Hoằng Vũ cùng vợ là Phùng Tuyết Bình cũng vừa đi làm về tới nơi.
Cả hai người họ đều đi làm bằng xe đạp, là một trong số ít những gia đình có xe đạp riêng trong làng.
“Ôi chao, mẹ đã về rồi ạ!”
“Đồng chí Kiều cũng sang chơi đấy à.” Phùng Tuyết Bình tươi cười cất tiếng chào.
“Chào bác sĩ Phùng ạ.” Kiều Mạt cũng mỉm cười chào lại.
“Chú ba về từ lúc nào thế?” Hạ Hoằng Vũ quay sang hỏi em trai.
“Em cũng vừa mới về thôi anh.”
“Mọi người đừng đứng hết ngoài sân thế này nữa, mau vào nhà nói chuyện đi.” Anh cả nhanh nhảu đón khách.
“Mạt Mạt, đi vào trong với dì nào.” Dì Phương nắm lấy bàn tay mềm mại của Kiều Mạt kéo vào trong nhà.
Mấy đứa cháu trai của dì Phương đều chạy ùa theo sau bà. Nhìn thấy bà nội trở về, đứa nào đứa nấy đều mừng rỡ hớn hở.
“Bà nội ơi, chị gái xinh đẹp này là ai thế ạ?” Đứa cháu đích tôn Hạ Dương cất tiếng hỏi, giọng điệu còn mang theo vài phần ngây thơ non nớt.
Năm nay thằng bé mười hai tuổi rồi, đã bắt đầu biết chăm sóc, bảo ban các em.
“Đây là... Các cháu cứ gọi là thím Kiều đi nhé.”
Hạ Tông Đình đứng sừng sững bên cạnh Kiều Mạt, nghe thấy mẹ mình bảo lũ trẻ gọi như vậy, trong đáy mắt anh thoáng lóe lên một tia sáng sâu thẳm, khó đoán.
“Chúng cháu chào thím Kiều ạ.”
Mấy đứa trẻ khác cũng xúm lại gần cất tiếng gọi cô vô cùng thân thiết.
Lũ trẻ này đều do một tay dì Phương chăm bẵm nuôi nấng từ nhỏ nên nhân phẩm đứa nào cũng rất ngoan ngoãn, hiểu chuyện, đứa nhỏ nhất năm nay mới lên sáu.
Trên mặt Kiều Mạt rạng rỡ nụ cười, cô thò tay vào trong túi xách lấy ra một nắm kẹo sữa Đại Bạch Thỏ: “Chào các cháu nhé, thím mời các cháu ăn kẹo này.”
Cô chia đều cho mỗi đứa ba viên kẹo. Thử hỏi trên đời này có đứa trẻ con nào mà lại không mê đồ ngọt cơ chứ?
Tôn Tiểu Thúy đứng một bên nhìn thấy cô gái này vậy mà cũng chia kẹo cho cả hai đứa con trai của mình nữa.
Chị ta bĩu môi liếc xéo một cái, hừ, lại còn bày đặt giở trò mua chuộc lòng người nữa cơ đấy? Hừ, đúng là đồ tâm cơ!
Hạ Tông Đình đứng một bên lặng lẽ ngắm nhìn dáng vẻ tươi cười rạng rỡ phát kẹo cho lũ trẻ của Kiều Mạt, đường nét trên gương mặt anh bất giác mềm mại hẳn đi.
“Chú út của các cháu cũng về rồi đấy, sao không đứa nào chịu chạy qua chào chú út thế hả?” Hạ Hoằng Vũ cười nói trêu chọc.
Tính ra thì Hạ Tông Đình đã hơn ba năm trời không về thăm nhà rồi, lũ trẻ đối với người chú này sớm đã có phần xa lạ, bỡ ngỡ.
“Chúng cháu chào chú út ạ!” Lũ trẻ lúc này mới lục tục chạy tới cất tiếng chào.
Hạ Tông Đình đưa bàn tay to lớn xoa nhẹ lên đỉnh đầu từng đứa một.
“Tiểu Thúy, vợ chồng cô dọn dẹp lại căn phòng của Tông Đình đi nhé, tối nay nó ngủ ở phòng đó.” Dì Phương lên tiếng phân phó.
Đứa con trai út của bà đã ba năm không về nhà, căn phòng của nó sớm đã bị hai đứa con trai của vợ chồng anh cả chiếm dụng mất rồi.
Tôn Tiểu Thúy nghe thấy thế liền tỏ vẻ không vui ngay ra mặt.
“Mẹ à, phòng của vợ chồng con làm sao mà đủ chỗ ngủ được cơ chứ? Cứ để hai đứa nhỏ ngủ chung với chú út đi, với lại thằng Dương năm nay đã mười hai tuổi rồi, để nó ngủ chung giường với vợ chồng con nữa thì đâu có tiện.”
“Vậy thì mở cái ghế sô pha ngoài phòng khách ra mà trải chiếu cho chúng nó ngủ.”
Chiếc ghế sô pha bằng gỗ nhà bọn họ có thể mở rộng ra làm thành một chiếc giường ngủ nhỏ.
“Bên ngoài muỗi mòng nhiều như thế, hai đứa nó còn nhỏ...” Tôn Tiểu Thúy vẫn còn muốn cằn nhằn đôi co tiếp.
Hạ Diệu Huy vội vàng đưa tay kéo mạnh áo vợ một cái, dùng ánh mắt ra hiệu bảo chị ta mau ngậm miệng lại.
“Em bớt nói lại vài câu đi, không thấy mẹ đang bực mình rồi đấy à?” Anh ta hạ giọng gắt khẽ.
“Chuyện này để tối ăn cơm xong rồi tính sau.”
Dì Phương lúc này chẳng rảnh hơi đâu mà đôi co với cô con dâu cả lắm chuyện này nữa.
Bà cất tiếng phân công việc: “Hoằng Vũ, con ra chuồng bắt một con gà làm thịt đem hầm canh đi, Tông Đình, con đem chỗ thịt hôm nay chúng ta mua về thái ra.”
“Tuyết Bình ra vườn sau hái thêm ít rau tươi nhé. Tối nay chúng ta nấu nhiều món ngon một chút.”
“Vâng ạ, mẹ.”
Nói xong, dì Phương liền kéo Kiều Mạt đi thẳng vào trong phòng riêng của bà.
“Mạt Mạt, vào đây dì có chuyện muốn nói với cháu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



