“Hả?” Kiều Mạt khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc, đầu óc cô bỗng chốc rơi vào trạng thái trống rỗng trong chốc lát.
Hạ Tông Đình nhìn thấy bộ dạng ngơ ngác, sững sờ này của cô, đôi mắt to tròn mở to chớp chớp y hệt như một chú mèo con đáng yêu, khiến lòng anh mềm nhũn ra.
Không kiềm chế được, anh bèn đưa bàn tay to lớn xoa nhẹ lên mái tóc mềm mại của cô.
“Làm vợ anh, cùng anh về đơn vị.”
“Hả?” Kiều Mạt lại một lần nữa chấn động tột cùng.
Hạ Tông Đình khẽ rủ mi mắt xuống, khóe môi bất giác nở một nụ cười không thành tiếng.
Thực ra tính cách của anh xưa nay vốn thích đi thẳng vào vấn đề, có chuyện gì cứ nói thẳng ra cho xong, đỡ phải vòng vo tam quốc tốn thời gian, anh cảm thấy như thế rất mệt mỏi.
Anh không hề vội vàng, kiên nhẫn để cho cô có thời gian tiếp nhận thông tin, chuyện này đối với cô mà nói đúng là có chút chấn động quá lớn thật.
Mãi một lúc sau Kiều Mạt mới dần hoàn hồn lại. Cô nhớ mang máng trong nguyên tác gốc, hình như người đàn ông này sống cô độc đến già thì phải.
Còn về nguyên nhân cụ thể ra sao thì tên tác giả thất đức kia chẳng hề viết chi tiết, khiến cho dì Phương ngày đêm lo lắng đến bạc cả đầu.
Thực ra với thân phận và địa vị quân hàm của anh, việc muốn tìm một đối tượng đàng hoàng để kết hôn vốn dĩ chẳng phải là chuyện khó khăn gì.
“Tại... tại sao lại thế ạ?” Kiều Mạt vẻ mặt đầy mờ mịt, khó hiểu.
Trong đáy mắt Hạ Tông Đình thoáng lướt qua một tia ảm đạm, cô quả nhiên đã quên sạch sành sanh mọi chuyện năm xưa rồi.
Nếu đã như vậy, anh cũng không muốn ép buộc cô làm gì, đành phải tìm một lý do khác để giải thích.
“Mẹ anh không yên tâm để em ở lại một mình dưới làng này, ngày ngày còn phải làm lụng việc đồng áng vất vả, như thế sẽ làm khổ em lắm.”
“Với chức vụ hiện tại của anh trong quân đội, người nhà đã có đủ tiêu chuẩn để theo quân rồi. Em chuyển tới khu gia thuộc quân đội sinh sống chắc chắn sẽ tốt hơn ở nơi này rất nhiều.”
Hạ Tông Đình nói ra những lời trái với tiếng lòng của mình. Nhưng nếu bảo là vì lý do dì Phương lo lắng cho cô thì cô lại hoàn toàn có thể hiểu được.
“Em không cần phải vội vàng trả lời anh ngay đâu, đợt này anh được nghỉ phép ở nhà trọn vẹn một tuần.” Hạ Tông Đình không dám dồn ép cô quá mức, sợ cô sẽ sinh ra tâm lý bài xích, né tránh.
“Thế sau này ngộ nhỡ anh gặp được người con gái mà anh thực lòng yêu thích thì phải làm sao?” Kiều Mạt vẫn không tài nào nghĩ thông suốt được.
“Anh không có người mình thích, công việc của anh rất bận rộn, không có thời gian rảnh rỗi để yêu đương hẹn hò đâu.”
Lời này cũng không tính là nói dối, bởi đó hoàn toàn là tình hình thực tế của anh.
Thế nhưng Kiều Mạt cũng không hề cảm thấy Hạ Tông Đình đang lừa gạt mình, công việc của anh thực sự vô cùng bận rộn, nếu không thì đâu đến mức ba năm trời ròng rã không thể về thăm nhà lấy một lần.
Hạ Tông Đình thấy cô vẫn còn đang do dự, bèn tiếp tục tung thêm lý lẽ: “Hơn nữa hiện tại các vị lãnh đạo trong đơn vị ngày nào cũng giục giã bắt anh phải đi xem mắt, tham gia mấy buổi giao lưu kết bạn, đối với anh mà nói những việc đó vô cùng lãng phí thời gian, anh thực sự không thích chút nào.”
“Em cứ coi như là đang giúp anh một việc đi.”
Kiều Mạt cắn nhẹ bờ môi dưới, nếu cô nhớ không lầm thì năm nay Hạ Tông Đình đã hai mươi bảy tuổi rồi.
Ở vào cái thời đại này, độ tuổi đó đích thị là thanh niên độc thân quá lứa lỡ thì rồi. Thảo nào trước đó nhìn thấy dì Phương có vẻ mặt rầu rĩ, phiền muộn đến thế.
“Nhưng anh cũng biết rõ thành phần xuất thân của em rồi đấy, em là con gái của nhà tư bản, chuyện này chắc chắn sẽ làm ảnh hưởng tới tiền đồ của anh đúng không? Sau này con đường thăng tiến của anh sẽ không được thuận lợi, nhanh chóng như trước nữa đâu.” Kiều Mạt cũng có những nỗi niềm trăn trở của riêng mình.
Kể từ khi phong trào lớn bùng nổ tới nay, danh tiếng của tầng lớp tư bản vô cùng xấu xí, người người nhà nhà đều căm ghét đuổi đánh, chỉ chờ ngày bị lôi ra thanh trừng mà thôi.
Nếu như cô chấp nhận ở bên cạnh anh thì sau này khó tránh khỏi việc anh sẽ bị liên lụy theo. Cô thực lòng không muốn làm gánh nặng làm khổ anh.
“Không sao cả, con đường thăng tiến trong quân ngũ có rất nhiều cách, chuyện này căn bản không tính là gì to tát đâu.”
“Huống hồ gia đình ông ngoại em là nhà tư bản đỏ yêu nước, từng có những cống hiến và đóng góp vô cùng to lớn cho đất nước.” Hạ Tông Đình từng bước gạt bỏ những mối lo âu trong lòng cô.
Kiều Mạt cắn chặt môi, lúc này cõi lòng cô bỗng chốc rối bời như tơ vò.
“Em... em có thể suy nghĩ thêm một chút được không ạ?” Kiều Mạt ngước mắt nhìn anh.
Đúng lúc này, dì Phương tay cầm chiếc quạt nan và chiếc ghế đẩu bước ra sân, ngồi xuống ngay bên cạnh Kiều Mạt.
Nhìn thấy hai đứa trẻ vừa rồi trò chuyện với nhau vui vẻ, hòa hợp như vậy, trong lòng bà mừng rỡ không sao kể xiết.
“Mạt Mạt, Tông Đình, hai đứa đang rủ rỉ chuyện gì thế?” Dì Phương tươi cười cất tiếng hỏi.
Kiều Mạt mỉm cười đáp: “Dạ không có gì đâu ạ, bọn cháu chỉ nói chuyện bâng quơ vài câu thôi.”
“Mạt Mạt, cháu đã nói với thằng Tông Đình chuyện cháu muốn dựng nhà riêng chưa?” Dì Phương hỏi tiếp.
Hạ Tông Đình vừa nghe thấy vậy, trong đáy mắt liền thoáng lướt qua một tia kinh ngạc, anh theo phản xạ buột miệng hỏi ngay: “Em muốn dựng nhà ư?”
“Dạ vâng, ký túc xá thanh niên trí thức đông người quá, ở lại đó rất bất tiện.” Kiều Mạt có chút chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
“Nỗi lo lắng của con bé Mạt Mạt là hoàn toàn có lý đấy con, mẹ tính ngày mai sẽ đi tìm đại đội trưởng để bàn bạc, chẳng phải ngay sát sau nhà mình có một khoảng đất trống hay sao? Chúng ta sẽ dựng nhà ở ngay chỗ đó, vừa khéo đợt này con được nghỉ phép ở nhà vài hôm cũng có thể phụ giúp một tay.”
“Mạt Mạt ở sát vách nhà mình, sau này mẹ cũng tiện bề chạy qua chạy lại chăm sóc cho con bé.” Hạ Tông Đình mím chặt môi, suốt một hồi lâu không hề hé răng nói nửa lời.
Kiều Mạt cứ ngỡ là anh đang giận dỗi, dẫu sao ban nãy anh vừa mới chân thành mở lời đề nghị với cô nhiều như thế.
Vậy mà bản thân cô quay đi quay lại vẫn một mực muốn tự mình xây nhà riêng.
Cô bèn đưa ngón tay khẽ giật giật vạt áo sơ mi của Hạ Tông Đình, Hạ Tông Đình quay đầu nhìn cô, trong ánh mắt mang theo vài phần tổn thương: “Sao thế em?”
Kiều Mạt ghé sát lại gần, dùng âm lượng thật nhỏ chỉ đủ cho hai người bọn họ nghe thấy: “Đợi sau khi dựng nhà xong xuôi rồi, những lúc anh được nghỉ phép về thăm nhà cũng có thể sang đó ở mà.” Cô đang cố gắng tìm lời nói để xoa dịu anh.
“Vậy là em đồng ý đi theo anh rồi sao?” Hạ Tông Đình lập tức bắt trúng ngay điểm mấu chốt trong câu nói của cô.
“Ơ...” Kiều Mạt bỗng có cảm giác như mình vừa tự đào hố chôn mình vậy?
“Hai đứa chúng mày đang thì thầm to nhỏ chuyện bí mật gì đấy hả?” Dì Phương nhìn thấy hai đứa trẻ thân mật, quấn quýt bên nhau như thế, khóe miệng bà cười toe toét như muốn ngoác ra tận mang tai.
“Thực ra ở khu tập thể thanh niên trí thức cháu có hai người bạn rất thân cùng xuống nông thôn một đợt với cháu. Cháu muốn rủ hai bạn ấy cùng nhau gom tiền lại để dựng một căn nhà nhỏ, bên đó nam thanh niên trí thức đông đúc quá, ở chung một khu thực sự rất bất tiện ạ.” Kiều Mạt đành phải vội vàng bịa ra một lý do khác để chống chế.
Hạ Tông Đình nhướng mày, thầm nghĩ trong bụng: *Hóa ra em cũng biết bên ký túc xá đó lắm đàn ông cơ đấy.*
Lúc này anh liền cất tiếng quyết định: “Vậy thì cứ xây hẳn hai gian phòng đi, sau này những lúc anh được nghỉ phép về thăm nhà cũng có chỗ để ngả lưng. Mấy căn phòng bên nhà mình thì cứ để lại cho thằng Dương với mấy đứa nhỏ ở.”
Trong nhà người quá đông, lũ trẻ con thì ngày một lớn khôn, mấy gian phòng ngủ hiện tại chắc chắn sẽ không thể nào đủ chỗ chứa được.
Nếu như Kiều Mạt đã có nhu cầu muốn dựng nhà như vậy thì tiện thể xây thêm một gian nữa, vừa rộng rãi lại vừa tiết kiệm được chi phí nhân công vật liệu.
Dì Phương nhìn thấy đứa con trai út vốn tính tình trầm lặng của mình lại sảng khoái đồng ý nhanh như chớp thế này, trong lòng thoáng có một chút bất ngờ, kinh ngạc.
Thế nhưng nhìn vào trạng thái tình cảm đầy ám muội giữa hai đứa trẻ, bà bỗng chốc hiểu ra tất cả.
“Vậy thì sáng mai mẹ sẽ lên văn phòng đại đội nói với đại đội trưởng một tiếng, cố gắng tranh thủ trước khi con hết hạn nghỉ phép phải dựng xong căn nhà cho con bé Mạt Mạt, sau này tự mình ở một căn nhà riêng cũng thoải mái, tự do hơn.” Dì Phương lập tức lên tiếng ủng hộ.
“Chuyện này để con đi là được rồi.” Hạ Tông Đình chủ động nhận luôn phần việc này về mình.
“Như thế cũng tốt.” Dì Phương vô cùng an tâm và tin tưởng vào năng lực của con trai mình.
“Tông Đình, lát nữa con vào phòng dọn dẹp lại giường chiếu một chút đi nhé. Tối nay con cứ ngủ trong phòng riêng của con, để anh cả với hai đứa cháu trai của con ra ghế sô pha ngoài phòng khách ngủ.” Dì Phương dặn dò.
Bà đời nào nỡ lòng để cho đứa con trai út này phải chịu thiệt thòi cho được.
Nó đã hơn ba năm trời ròng rã không về thăm nhà, khó khăn lắm mới có được một chuyến nghỉ phép, vừa về tới nơi lại phát hiện ra phòng ngủ của mình bị người khác chiếm mất thì thử hỏi có ai mà không cảm thấy chạnh lòng, đau xót cho được?
“Mạt Mạt, tối nay cháu đừng quay về ký túc xá nữa nhé, sang phòng dì ngủ chung với dì đi, trên giường sưởi rộng rãi đủ chỗ cho hai dì cháu mình ngủ thoải mái.” Dì Phương nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, ân cần, dịu dàng nói.
Hạ Tông Đình cũng đưa ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời từ phía cô.
Kiều Mạt chạm phải ánh mắt nóng bỏng ấy của anh, trong lòng bỗng dưng dâng lên một cảm giác chột dạ khó tả, cuối cùng cô vẫn khẽ gật đầu đồng ý: “Dạ vâng ạ.”
“Trong nồi dì đã đun sẵn một nồi nước nóng to rồi đấy, lát nữa cháu cứ múc nước nóng mà tắm rửa nhé. Đám đàn ông con trai bọn nó tắm nước lạnh thì chẳng sao cả, chứ con gái con lứa thì nhất định phải tắm bằng nước ấm mới tốt cho sức khỏe.” Dì Phương ân cần dặn dò từng li từng tí.
“Dạ vâng, cháu cảm ơn dì Phương nhiều lắm ạ.” Kiều Mạt nở nụ cười ngọt ngào đáp lại.
Lời vừa dứt, trên đùi cô đột nhiên truyền đến một tiếng “bét” vang dội...
Kiều Mạt vẻ mặt đầy kinh ngạc, sững sờ vội vàng đưa mắt nhìn xuống!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
