Nhìn thấy cô sững sờ, Ngô Nhu Nhu khẽ huých tay cô một cái: “Mạt Mạt hình như bên ngoài có người đang gọi cậu kìa.”
Kiều Mạt bừng tỉnh lại: “Tớ nghe thấy rồi, để tớ ra ngoài xem sao.”
Dứt lời, Kiều Mạt liền rảo bước nhanh ra ngoài, tâm trạng cô có chút hồi hộp.
Vừa bước ra ngoài, Kiều Mạt liền nhìn thấy ngay trước cổng lớn khu tập thể thanh niên trí thức có một người vô cùng quen thuộc đang đứng đó.
Là dì Phương!
Bà vậy mà đã trở về rồi!
“Tiểu thư! Đúng là cháu thật rồi!” Dì Phương kích động khôn xiết, vừa nhìn thấy Kiều Mạt, viền mắt bà lập tức đỏ hoe.
Tuy rằng từ năm cô hơn năm tuổi bà đã rời đi, nhưng dáng vẻ hiện tại của tiểu thư thực sự quá giống với người mẹ quá cố của cô.
“Dì Phương!” Kiều Mạt chạy chậm tới, ôm chầm lấy dì Phương.
“Không có đâu ạ, cháu vẫn rất tốt, dì Phương đừng lo lắng.”
“Cháu nghe bảo dì đi thăm người thân nên không muốn làm phiền dì, dẫu sao cơ hội như vậy cũng hiếm có mà.” Trên mặt Kiều Mạt nở nụ cười dịu dàng.
“Cháu thật là... Thăm người thân thì sau này còn nhiều cơ hội, cháu vừa mới chân ướt chân ráo tới đây, nơi đất khách quê người không quen biết ai! Haizz, có bị ai bắt nạt không đấy?”
Hạ Tông Đình cùng đi tới đây với mẹ mình, lúc này anh đang đứng sừng sững bên cạnh.
Kể từ lúc cô bước chân ra khỏi cửa, ánh mắt anh vẫn luôn dán chặt lên người cô không rời.
Hôm nay chắc là không phải đi làm đồng, trên người cô mặc một chiếc áo sơ mi cộc tay, bên dưới là một chiếc chân váy màu xanh lá đậm.
Mái tóc tết thành một bím tóc đuôi sam bồng bềnh, phần đuôi tóc dùng dây ruy băng thắt thành một chiếc nơ con bướm xinh xắn.
Vẫn giống hệt như hồi còn bé tí, trông như một phiên bản thu nhỏ được phóng lớn lên theo đúng tỷ lệ vậy.
Lúc này, dì Phương kéo con trai mình lại gần.
“Tiểu thư cháu còn nhớ nó không? Đây là thằng út nhà dì, hồi đó dì còn dắt nó tới nhà cháu ở nhờ vài tháng đấy.” Dì Phương giới thiệu.
Kiều Mạt khẽ mỉm cười, lên tiếng: “Dì Phương, sau này dì cứ gọi cháu là Mạt Mạt đi ạ, bây giờ cháu đâu còn là tiểu thư gì nữa đâu.”
Thành phần xuất thân tiểu thư nhà tư bản của cô vốn dĩ rất nhạy cảm, để người ngoài nghe thấy thì ảnh hưởng không tốt chút nào.
Dứt lời cô đưa mắt nhìn sang phía Hạ Tông Đình.
Chiều cao của anh nhìn qua ước chừng phải một mét tám mươi tám, mày kiếm mắt sáng, đường nét gương mặt góc cạnh rõ ràng, cương nghị lạnh lùng, vẫn còn phảng phất đôi nét phong sương của thời niên thiếu, nay đã hoàn toàn trưởng thành, vô cùng anh tuấn.
Cả người anh toát ra một thứ uy nghiêm bẩm sinh khiến người khác không giận tự uy.
Nghe đại đội trưởng bảo, anh tuổi còn trẻ mà đã làm tới chức Đoàn trưởng, quả đúng là tấm gương tuổi trẻ tài cao.
“Em nhớ chứ. Anh Tông Đình, đã lâu không gặp.” Kiều Mạt mỉm cười cất tiếng chào hỏi.
Tiếng gọi “anh” ngọt ngào này làm cho Hạ Tông Đình có chút ngượng ngùng, lúng túng.
“Mạt Mạt...” Anh cũng khẽ cất tiếng gọi tên cô, nhất thời chẳng biết nên nói thêm lời gì, nơi đầu quả tim bỗng dâng lên một luồng cảm giác nóng rực râm ran.
“Dì Phương, hôm nay dì mới về tới nơi ạ?” May sao Kiều Mạt chủ động chuyển chủ đề, quay sang nhìn dì Phương.
“Đúng thế đấy, thằng hai đánh điện tín cho dì, bảo là cháu đã xuống nông thôn tới đây rồi, dì còn sợ nó lừa dì cơ đấy! Vừa nhận được điện tín là ngày hôm sau dì liền bắt xe về ngay.”
“Vừa về tới làng là dì còn chưa kịp ghé qua nhà nữa, chạy thẳng một mạch tới khu tập thể thanh niên trí thức để tìm cháu đây.”
Kiều Mạt sực nhớ tới lần đi gặt lúa mì đợt trước, vị bác sĩ kia chính là con dâu thứ hai của nhà dì. Chắc hẳn là chị ấy về nhà nói lại rồi.
“Vậy dì có mệt lắm không ạ? Bây giờ cũng không còn sớm nữa, hôm nay chúng cháu có lên công xã dạo một vòng, cũng chỉ vừa mới về tới nơi chưa được bao lâu.” Kiều Mạt hào hứng chia sẻ với bà.
“Không mệt không mệt chút nào, cháu qua nhà dì ăn cơm đi. Dì có bao nhiêu là chuyện muốn tâm sự với cháu đây.” Dì Phương vội vàng lên tiếng mời.
“Vâng ạ!” Kiều Mạt sảng khoái nhận lời ngay.
Sau đó cô nhìn về phía Hạ Tông Đình, hỏi: “Anh Tông Đình phải quay về đơn vị ngay ạ?”
“Không, lần này anh được nghỉ phép vài ngày.” Hạ Tông Đình thành thật trả lời.
Ở trong quân ngũ anh là Binh vương dũng mãnh khiến cho quân địch vừa nghe tên đã sợ mất mật, thế mà khoảnh khắc này đứng trước mặt Kiều Mạt lại trở nên ngoan ngoãn thật thà đến lạ kỳ.
“Vậy thì tốt quá rồi.”
“Dì Phương để cháu vào trong nói với các bạn một tiếng nhé.” Kiều Mạt nói.
“Được, đi đi cháu. Tối nay không về đây ngủ cũng được, cháu cứ sang ngủ phòng dì.” Dì Phương nắm chặt lấy tay Kiều Mạt, thương yêu cưng chiều hết mực.
Kiều Mạt phì cười, thực ra cô cũng chỉ chờ dì Phương trở về để có một lý do chính đáng dọn ra ngoài ở.
Ký túc xá đông đúc quả thực rất bất tiện, hơn nữa còn có những kẻ chướng tai gai mắt nữa.
“Vâng, chuyện đó để tối tính sau ạ.”
“Nếu cháu không muốn ở chung phòng với dì thì có thể sang ở phòng của thằng ba, phòng nó rộng rãi, thoáng mát hơn, cứ để nó ra ghế sô pha ngoài phòng khách ngủ là được.” Dì Phương lại gợi ý thêm.
Kiều Mạt nhìn sang Hạ Tông Đình, mỉm cười trêu: “Anh Tông Đình vẫn chưa lập gia đình sao ạ?”
Hạ Tông Đình nghe vậy thì đôi mắt khẽ híp lại, nha đầu này sao lại hỏi câu này cơ chứ?
Chẳng lẽ cô đã quên sạch những lời mình từng nói hồi bé rồi hay sao?
“Chưa đâu cháu ơi! Haizz, đầu hai thứ tóc tới nơi rồi mà chẳng chịu nghĩ đến chuyện thành gia lập thất gì cả! Dì...”
Dì Phương còn chưa kịp nói dứt lời thì giọng nói trầm thấp của Hạ Tông Đình đã vang lên: “Mẹ, để Mạt Mạt vào trong nói với bạn bè của em ấy một tiếng trước đã.”
“À, phải phải, Mạt Mạt, cháu mau vào đi, mẹ con dì đứng ở đây đợi cháu.” Dì Phương không suy nghĩ nhiều, phần lớn sự chú ý của bà đều đặt hết lên người Kiều Mạt.
Bà thực sự coi Kiều Mạt như con gái ruột của mình vậy.
Chỉ tiếc là số bà không được may mắn như thế, không sinh được một mụn con gái xinh xắn đáng yêu dường này, chỉ đẻ được toàn ba thằng con trai nghịch ngợm.
Kiều Mạt biết Hạ Tông Đình chắc hẳn là không muốn nhắc tới chuyện này.
Cô rảo bước đi vào bên trong, ánh mắt của Hạ Tông Đình vẫn luôn dõi theo từng chuyển động của bóng hình nhỏ nhắn, yêu kiều ấy.
Nhìn thấy cô vừa bước vào trong thì liền có mấy gã nam thanh niên trí thức xúm lại bắt chuyện, trông vô cùng nhiệt tình vồn vã, trong ánh mắt còn lộ rõ vẻ ái mộ si mê.
Ánh mắt anh lập tức trở nên sắc lẹm, toát ra một luồng khí tức nguy hiểm, lạnh lẽo.
Nghe nói khu tập thể thanh niên trí thức này có rất nhiều nam thanh niên, Mạt Mạt lại xinh đẹp động lòng người như thế, chắc chắn sẽ bị người ta dòm ngó, để ý.
Xem ra không thể để cô ở lại nơi này quá lâu được.
Hạ Tông Đình mím chặt môi, thầm nghĩ trong lòng nhất định phải mau chóng đưa cô rời khỏi nơi này, để tránh đêm dài lắm mộng.
Kiều Mạt chẳng hề hay biết những toan tính nho nhỏ trong lòng Hạ Tông Đình. Sau khi quay trở lại phòng ký túc xá, chưa kịp mở lời thì Ngô Nhu Nhu đã vội hỏi: “Mạt Mạt, vừa rồi ai tìm cậu thế?”
“Dì Phương của tớ, dì ấy vừa đi thăm người thân về. Dì ấy bảo tớ sang nhà ăn cơm nên tớ phải đi một chuyến. Có thể tớ sẽ về muộn một chút, hai cậu đừng lo lắng nhé.” Kiều Mạt nhìn Lục Viện và Ngô Nhu Nhu dặn dò.
Dẫu sao đó cũng không phải là nhà của cô, cô không tiện tự ý mời hai người cùng đi theo, làm như vậy sẽ rất mất lịch sự.
“Tốt quá rồi! Cuối cùng dì ấy cũng về rồi! Thế cậu mau đi đi.” Ngô Nhu Nhu cũng mừng thay cho cô.
“Lát nữa tớ với Viện Viện ăn số đồ ăn trưa nay mua ở tiệm cơm quốc doanh mang về là được rồi, hâm nóng lại là ăn ngon lành.”
Hàn Anh lúc này cũng đang ở trong phòng, nghe Kiều Mạt nói vậy, cô ta liền nghiêm giọng nhắc nhở: “Ký túc xá thanh niên trí thức đúng chín giờ tối là khóa cửa, quá giờ sẽ không mở cửa đâu đấy.”
Kiều Mạt liếc cô ta một cái, chẳng thèm đáp lời.
Ngô Nhu Nhu ghé tai thì thầm: “Tớ mở cửa cho cậu.”
Kiều Mạt mỉm cười: “Nếu chín giờ tớ chưa về thì tức là tớ ngủ lại bên nhà dì Phương rồi. Hai cậu không cần đợi tớ đâu, buồn ngủ thì cứ đi ngủ sớm nhé.”
“Được. Dì ấy là người thân quen của cậu, sang nhà dì ấy ở lại cũng là chuyện bình thường mà.”
Năm xưa khi phong trào thanh niên trí thức mới bắt đầu thì làm gì đã có ký túc xá riêng, thanh niên trí thức toàn phải ở nhờ nhà của dân làng bản địa thôi.
Về sau vì nảy sinh ra quá nhiều chuyện rắc rối phức tạp nên mới cho xây dựng khu ký túc xá chuyên dụng này.
Kiều Mạt dặn dò hai người xong xuôi liền cất một bộ quần áo vào trong túi xách rồi bước ra ngoài, không muốn để dì Phương và anh Tông Đình phải đứng đợi quá lâu.
“Dì Phương chúng ta đi thôi ạ.”
“Được, đi thôi cháu.”
Đi bộ chừng mười phút thì cuối cùng cũng tới nhà dì Phương.
Vừa bước chân vào khoảng sân, liền nghe thấy tiếng mấy đứa bé trai reo hò mừng rỡ: “Bà nội đã về rồi!”
Lúc này vợ chồng anh cả nhà họ Hạ cũng vừa tan làm trở về nhà.
Nghe thấy tiếng reo hò của lũ trẻ, hai người liền từ trong nhà bước ra.
“Mẹ, cuối cùng mẹ cũng về rồi.” Chị dâu cả Tôn Tiểu Thúy bước ra đón.
Thế nhưng vừa nhìn thấy cô gái trẻ đứng bên cạnh mẹ chồng, sắc mặt chị ta liền sầm ngay xuống.
“Sao lại là cô?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)