Nụ cười lạnh trên khóe môi Kiều Mạt vẫn không hề tan biến, thái độ của Hàn Anh rõ ràng là đang thiên vị Chu Bảo Quyên.
“Thực ra tôi chẳng hề hạ độc gì cả, chỉ bỏ thêm chút gia vị thôi. Nếu cô ta chỉ nếm thử một hai miếng rồi uống chút nước thì căn bản sẽ chẳng có vấn đề gì xảy ra hết.”
“Là do bản thân cô ta tham lam, nếu không phải có lý do khác thì chắc cô ta đã ăn sạch cả túi này rồi!”
“Còn dám mở mồm bảo chỉ muốn nếm thử một hai miếng, thật là giả tạo.”
Nói đoạn, Kiều Mạt thò tay vào trong túi nilon, lấy ra một miếng thịt lợn khô rồi thản nhiên bỏ vào miệng nhai, hoàn toàn không có chút e ngại nào.
Ngô Nhu Nhu thấy vậy lập tức làm theo ngay, cũng cầm một miếng ăn, cô ấy hoàn toàn tin tưởng Kiều Mạt tuyệt đối.
Từ khi xuống nông thôn tới nay, Mạt Mạt là người đối xử tốt nhất với cô ấy, cô ấy vô cùng trân trọng người bạn tốt này.
Lục Viện không nói gì, nhưng cô trước giờ luôn làm nhiều hơn nói, cô cũng bước tới cầm một miếng lên ăn.
Hàn Anh thấy tình cảnh này thì mím chặt môi, sắc mặt vô cùng khó coi.
“Đội trưởng, cô nhìn xem, ba người bọn họ hùa nhau bắt nạt tôi kìa.” Chu Bảo Quyên tiếp tục mách lẻo, vẻ mặt vô cùng tủi thân.
Hàn Anh đã nhận ra điều này ngay từ khi bọn họ mới tới đây rồi. Ba người này căn bản chẳng hề coi cô ta ra gì.
Cô ta tiếp tục lên tiếng: “Tất cả chúng ta đều là thanh niên trí thức cùng xuống nông thôn, vốn dĩ phải biết đoàn kết đùm bọc lẫn nhau, cô có yêu cầu gì thì có thể nói thẳng ra, không cần thiết phải làm ầm ĩ như thế này.”
“Đoàn kết ư? Đội trưởng, lời này cô nên đi mà nói với cô ta ấy. Từ lúc tôi vừa xuống nông thôn, khoảnh khắc cô ta nhìn thấy tôi là đã không ngừng phỉ báng, nói lời cay nghiệt bóng gió xỉa xói tôi rồi, những lời đó không làm ảnh hưởng tới sự đoàn kết hay sao?” Thái độ của Kiều Mạt đột nhiên trở nên vô cùng đanh thép, nghiêm nghị.
Ngô Nhu Nhu lập tức phụ họa theo: “Mạt Mạt nói không sai chút nào, Chu Bảo Quyên luôn tràn đầy ác ý với cậu ấy, thường xuyên nói xấu sau lưng Mạt Mạt! Tôi có thể làm chứng!”
“Thế tóm lại cô muốn cô ấy phải làm gì? Hay là muốn đi mời đại đội trưởng tới đây? Cô không sợ mất mặt nhưng tôi thì không có cái mặt mũi nào đâu nhé, chỉ có đám thanh niên trí thức mới tới các cô là lắm chuyện thôi.” Sự kiên nhẫn của Hàn Anh sắp sửa cạn kiệt.
Lưu Đình ngồi trên giường sưởi của mình, lạnh lùng nhìn bọn họ. Lắm chuyện vớ vẩn thật đấy!
Một ngày làm việc chẳng được bao nhiêu công, bao nhiêu tâm tư đều dồn hết vào mấy trò đấu đá nội bộ, đúng là cái thói tiểu thư nhà tư bản.
“Tôi muốn cô ta phải xin lỗi, viết bản cam kết! Sau này nếu còn dám phỉ báng tôi, lén lút trộm cắp đồ đạc của tôi, tôi sẽ báo cáo lên đại đội lôi cô ta ra ngoài phê đấu!”
“Nếu mức độ nghiêm trọng hơn, tôi sẽ báo công an, tống cổ cô ta đi cải tạo lao động!”
“Tôi tuyệt đối không phải đang nói lời đe dọa suông đâu, không tin thì cô cứ việc thử xem.” Kiều Mạt mạnh mẽ tuyên bố.
Chu Bảo Quyên vừa nghe thấy những từ như phê đấu, báo công an, cải tạo lao động thì đã sợ đến mức toàn thân run lẩy bẩy!
Ả ta đời nào muốn đi cải tạo lao động cơ chứ.
Nhìn bộ dạng này của Kiều Mạt, tuyệt đối không giống như đang nói đùa.
Chu Bảo Quyên nuốt nước bọt đánh ực một cái.
“Có chuyện cỏn con thế này thôi mà có đến mức phải phê đấu với báo công an không cơ chứ?”
“Cô ấy chẳng qua chỉ là nhiều chuyện một chút, háu ăn một tí thôi mà. Có phải phạm phải tội ác tày trời gì đâu!”
“Mọi người cùng nhau xuống nông thôn để cống hiến cho tổ quốc, cùng sống dưới một mái nhà, ngẩng đầu không thấy cúi đầu cũng thấy, dĩ hòa vi quý vẫn hơn.”
“Hơn nữa, tối hôm qua các cô có thịt lợn khô, lúc khác chia cho cô ấy vài miếng thì cô ấy đâu có lấy trộm đồ của cô nữa làm gì?”
Hàn Anh vẫn cố hết lời khuyên can tìm cách hòa giải, cô ta không muốn chuyện này bị xé to ra.
Khóe môi Kiều Mạt khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh: “Đội trưởng nói nghe nhẹ nhàng nhỉ, chuyện không rơi trúng đầu cô thì đương nhiên cô rộng lượng rồi.”
“Mẹ tôi từng dạy, những ngày trời mưa sấm sét thì tốt nhất nên đứng cách xa loại người như cô ra một chút, kẻo bị sét đánh lây đấy!”
“Cô có ý gì hả?” Trên mặt Hàn Anh thoáng hiện lên vài phần tức giận.
“Chẳng phải là phần tử trí thức sao? Ý tứ rành rành trên mặt chữ đấy, tự mình đi mà hiểu lấy.” Kiều Mạt đời nào chịu nuông chiều bọn họ.
Hôm nay nếu cô mà nhẫn nhịn chịu đựng thì sau này chắc chắn bọn họ sẽ càng thêm lấn lướt, làm càn hơn.
Lúc này Lưu Đình bực bội lên tiếng: “Còn xong được chưa đấy? Không giải quyết được thì đi gọi đại đội trưởng tới đây đi!”
Hàn Anh ghét cay ghét đắng cô ta. Bình thường trong phòng chỉ có hai người bọn họ, cũng chẳng ai thèm ngó ngàng tới ai.
Cô ta vừa cổ hủ lại vừa gàn dở, giao tiếp nói chuyện vô cùng phiền phức.
Lúc này người sợ hãi nhất chính là Chu Bảo Quyên, dẫu sao chuyện này cũng là do ả đuối lý trước. Huống hồ thái độ của đại đội trưởng đối với Kiều Mạt cũng rất khác biệt.
“Được thôi, vậy thì đi gọi đại đội trưởng tới đây, tôi ước gì để đại đội trưởng đứng ra giải quyết cho xong, đỡ cho có kẻ cứ cố tình thiên vị, đứng ở đây mà dĩ hòa vi quý, làm bộ hòa giải nửa vời.” Kiều Mạt thản nhiên nói, không có lấy nửa phần sợ hãi.
Đối phó với loại người này thì phải ra tay một lần đánh cho biết sợ, sau này mới không dám giở trò tác oai tác quái nữa.
Con nhỏ này đích thị là một kẻ điên! Trước đây ở Thượng Hải ả đã từng được nếm trải qua rồi.
Bây giờ chỉ đành tạm thời nhẫn nhịn, đợi sau này phong trào thanh trừng nhắm vào giới tư bản nổi lên, ả sẽ đi tố cáo sau.
Ả không tin là sau này mình lại không tìm được cơ hội!
Thế là Chu Bảo Quyên khép nép, sợ sệt bước tới.
Ả ấp úng nói lời xin lỗi: “Đồng chí Kiều, tôi xin lỗi, tôi không nên ăn vụng đồ của cô, không nên đi rêu rao thân phận của cô khắp nơi. Xin cô đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, sau này tôi tuyệt đối không dám nữa.”
Kiều Mạt thừa hiểu, Chu Bảo Quyên căn bản chẳng phải vì nhận ra lỗi lầm của mình mà xin lỗi, ả ta chỉ là đang sợ hãi mà thôi.
Nhưng bất kể ả có vì nguyên do gì đi chăng nữa, chỉ cần bắt ả viết bản cam kết là được.
“Mau đi viết bản cam kết đi.” Kiều Mạt lạnh lùng ra lệnh.
“Ừ... ừm.”
“Thế bao giờ cô mới đưa thuốc giải cho tôi?” Chu Bảo Quyên quan tâm nhất vẫn là chuyện này.
Ả đã bị người ta cười nhạo suốt cả một ngày trời rồi, cái mồm sưng vù thế này chẳng thể nào ăn cơm nổi.
“Cô cứ viết xong đi rồi tôi nói.” Kiều Mạt đâu có tin tưởng vào nhân phẩm của ả.
“Viết thì viết.” Chu Bảo Quyên vội vàng đi viết.
Những người xuống nông thôn như bọn họ ai nấy đều mang theo sẵn giấy bút.
Trong lúc ả ngồi viết bản cam kết, Ngô Nhu Nhu đem đồ đạc vừa mua cất gọn gàng lại, thịt lợn lát nữa phải đem ra thái rồi rán thành thịt khô.
Đậu xanh, bánh xốp giòn và những thứ có thể bảo quản được lâu thì cô ấy cất kỹ vào trong tủ, tránh để kẻ khác lại nhòm ngó.
Sau này nhất định phải luôn luôn đề phòng cảnh giác, trong phòng ký túc xá mà có một kẻ tay chân táy máy, không sạch sẽ thì đúng là phiền toái vô cùng.
Chu Bảo Quyên rất nhanh đã viết xong, sau đó cầm sang đưa cho Kiều Mạt.
“Tôi viết xong rồi, cô xem đi.”
Kiều Mạt nhận lấy, nội dung thì viết khá rõ ràng rành mạch rồi, chỉ có điều giữa các con chữ vẫn toát lên vẻ không phục.
Cô lại càng thích cái dáng vẻ này, nhìn cô ngứa mắt mà lại chẳng thể làm gì được cô!
“Bên kia có hộp mực đấy, ấn dấu vân tay đỏ vào.” Kiều Mạt đời nào chịu bỏ qua dễ dàng cho ả, đừng hòng mà qua mắt được cô!
Chu Bảo Quyên không còn cách nào khác, đành phải ngoan ngoãn làm theo lời cô nói.
Vài phút sau mọi thứ cuối cùng cũng xong xuôi.
“Bây giờ cô nói được rồi chứ?” Chu Bảo Quyên vẫn rất lo lắng cô sẽ lật lọng.
“Vừa rồi tôi đã nói rồi đấy, thịt lợn khô này không có độc, cô chỉ cần uống nhiều nước vào, bảy ngày sau là tự khỏi.” Kiều Mạt nở nụ cười lạnh nhạt.
“Chỉ... chỉ có thế thôi á?” Chu Bảo Quyên không dám tin.
“Phải, cô tin hay không tùy, chỉ có thế thôi.” Kiều Mạt chẳng rảnh hơi mà đi giải thích nhiều lời với ả.
Chu Bảo Quyên siết chặt nắm đấm, dường như ngoài việc tin tưởng ra thì ả cũng chẳng còn sự lựa chọn nào khác.
Nghĩ tới việc mình phải vác cái mồm sưng vù này suốt mấy ngày trời là ả đã cảm thấy trời đất tối sầm lại.
“Đội trưởng, các cô phải làm chứng cho tôi đấy nhé, cô ta bảo bảy ngày sau sẽ khỏi, đến lúc đó nếu không khỏi thì tôi phải làm sao bây giờ?” Chu Bảo Quyên nhìn về phía Hàn Anh, một lần nữa cầu cứu.
Thực ra Hàn Anh chẳng buồn để ý đến ả nữa rồi.
Nhưng cô ta cũng nhìn Kiều Mạt không thuận mắt chút nào, con nhỏ này căn bản chẳng coi một đội trưởng như cô ta ra gì cả!
“Mạt Mạt, chúng mình chuẩn bị nấu cơm ăn đi thôi?” Ngô Nhu Nhu lên tiếng.
Lời vừa dứt, bên ngoài đột nhiên vang lên một giọng nói đầy kích động: “Mạt Mạt! Mạt Mạt ơi, cháu có ở đó không?”
Kiều Mạt cả người sững sờ, giọng nói này...
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
