Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Chôn Sống Chồng Cũ Giả Chết, Ta Tái Giá Đại Lão Tuyệt Tự Sinh Một Thai Ba Bảo Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Lúc này, cô nhắm chuẩn vào vết thương giả của Cố Chấn Đông, giả bộ sụp đổ, vừa tung nắm đấm này đến nắm đấm khác nện vào vết thương:

“Chấn Đông à, sao anh lại nhẫn tâm như thế.”

“Chúng ta mới cưới nhau được một tháng, còn chưa kịp động phòng, sao anh đã bỏ đi rồi?”

Cố Chấn Đông đang đắp cái mặt trắng bệch, bị đấm đau đến mức mí mắt giật liên hồi không kiểm soát được.

Lâm Uyển Ninh thấy vậy, lập tức nghiến chặt răng, một lần nữa dồn hết sức bình sinh nện nắm đấm vào vết thương. Vết thương vốn rất nhỏ, nay bị cô đấm cho máu thịt be bét.

Chu Mãn Phượng đứng bên cạnh tưởng cô đã hoàn toàn tin Cố Chấn Đông chết thật, trong lòng không giấu nổi niềm vui sướng. Nhưng thấy vết thương ngụy trang của con trai bị đánh tới mức máu chảy ròng ròng, bà ta xót xa vô cùng!

Để đánh lạc hướng Lâm Uyển Ninh, bà ta cũng lập tức nhào tới quan tài: “Con ơi, sao con chết thảm thế này, bắt người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, mẹ sống còn ý nghĩa gì nữa đây.”

Bà ta vừa la lối vừa làm bộ muốn đâm đầu vào quan tài.

Chị dâu góa Bạch Tiểu Liên bên cạnh thì giữ chặt Chu Mãn Phượng. Ả cũng thấy vết thương bị đấm chảy máu, vừa xót vừa cuống nhưng không dám thể hiện quá nhiều, chỉ đành lau mồ hôi trên trán, cố ra vẻ chị dâu cả khuyên nhủ Lâm Uyển Ninh:

“Em dâu à, nhìn một cái là được rồi. Mẹ đã già rồi, mẹ không chịu nổi kích động đâu.”

Lâm Uyển Ninh thấy hai mẹ con nhà này phối hợp nhịp nhàng như thế, trong lòng cười lạnh. Cô thong thả lau nước mắt trong bộ dạng đau khổ: “Đừng nói là mẹ không chịu nổi, em cũng không chịu nổi mà, hu hu...”

“Nhưng mà, Chấn Đông chẳng phải đã chết được hai ngày rồi sao? Sao vết thương của anh ấy vẫn còn chảy máu thế này?”

Chu Mãn Phượng vốn đang gào khóc, nhưng bị câu hỏi này làm cho sững sờ tại chỗ. Bà ta tưởng Lâm Uyển Ninh chỉ biết khóc lóc, hoàn toàn không ngờ lúc khóc cô còn động não.

Ánh mắt Chu Mãn Phượng né tránh, nghĩ hồi lâu mới nghiến răng chỉ vào Lâm Uyển Ninh, dữ tợn nói: “Đồ lòng lang dạ thú nhà cô, đây là máu ứ trong vết thương của nó, đều bị cô đấm cho văng ra hết đấy.”

“Ơ!”

Chu Mãn Phượng và Bạch Tiểu Liên thở phào nhẹ nhõm thấy rõ!

Lâm Uyển Ninh cười thầm phản ứng của hai người, thấy họ đã lơi lỏng cảnh giác, cô lập tức giả bộ hoảng hốt, trợn tròn mắt, lấy tay bịt miệng làm bộ làm tịch nói: “Không đúng, cái quan tài này có vấn đề.”

Trái tim của mẹ chồng Chu Mãn Phượng khó khăn lắm mới rơi lại vào lồng ngực, trong phút chốc lại treo lơ lửng giữa không trung. Bà ta chột dạ lau mồ hôi lạnh trên trán. Dù sắc mặt đã tức đến xanh mét, nhưng trong lòng vẫn không khỏi run sợ, chẳng lẽ con nhỏ này đã phát hiện ra lỗ thông khí trên quan tài?

Khuôn mặt trắng trẻo hồng hào của chị dâu góa Bạch Tiểu Liên cũng ngay lập tức trở nên tái nhợt. Ả sợ hãi nắm chặt lấy tay Chu Mãn Phượng, lòng bàn tay hai người vã ra một lớp mồ hôi.

Lâm Uyển Ninh thấy hai người đứng nguyên tại chỗ phát hoảng, hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo hung hăng lúc đầu, cô không nhịn được mà tự giễu. Kiếp trước, nếu cô không quá đau lòng vì cái chết của Cố Chấn Đông, cô đã không bị hai kẻ diễn kịch vụng về này lừa gạt. May mà ông trời có mắt, cho cô cơ hội làm lại từ đầu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc