Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô bị lừa rất thảm.
Sau cái chết của Cố Chấn Đông, bởi vì vấn đề thành phần gia đình, cô bị nhà chồng chèn ép gắt gao. Cô giống như một con rối trong tay họ, bị uy hiếp phải nhận nuôi đứa cháu gái bị bệnh nặng, phải chăm sóc cha mẹ chồng, và phải thay hắn trả món nợ khổng lồ mà hắn nói là do tai nạn lần này gây ra.
Cô đã vì Cố Chấn Đông mà thủ tiết suốt bốn mươi năm. Cô làm trâu làm ngựa cho gia đình này, ngày đêm lao lực ròng rã hơn bốn mươi năm trời.
Cuối cùng, khi kiệt sức vì ung thư dạ dày giai đoạn cuối, cô mới phát hiện ra chồng mình không những không chết, mà còn dùng tiền mồ hôi nước mắt của cô để sống vui vẻ, sung sướng bên chị dâu góa suốt hơn bốn mươi năm qua.
Lúc cô đau dạ dày đến mức nằm liệt giường, hắn dắt tay chị dâu góa Bạch Tiểu Liên, dẫn theo đứa cháu gái mà cô đã vắt kiệt sức lực để nuôi nấng, đi đến trước giường bệnh của cô.
Hắn lộ vẻ giễu cợt nói với cô:
“Thật ra nợ của tôi chỉ có một nghìn đồng, tại sao nói là hơn hai vạn? Đó là vì tôi muốn cho Tiểu Liên một cuộc sống tốt hơn.”
“Bây giờ cô bệnh tật đầy mình, không còn giúp ích được gì cho nhà họ Cố chúng tôi nữa, nên chúng tôi sẽ không giữ cô lại đâu. Tiền mua thuốc đều là của chúng tôi, cô sống thêm một ngày là chúng tôi lỗ thêm một ngày.”
Từng chữ từng câu giống như nhát dao đâm nát trái tim Lâm Uyển Ninh. Chưa kịp chấp nhận tất cả, cô đã bị Cố Chấn Đông lôi xuống giường, thẳng tay đẩy cô từ cửa sổ tầng hai mươi xuống dưới.
Nghĩ đến đây, Lâm Uyển Ninh nhắm mắt hít sâu một hơi. Kiếp này, cô nhất định phải bắt những kẻ này nợ máu trả bằng máu.
Cô nghiến răng lau đi những giọt nước mắt kích động, lập tức bày ra dáng vẻ như thể trời sập đến nơi, nhào tới trước quan tài, gào khóc thảm thiết.
“Chấn Đông, anh là đồ đàn ông nhẫn tâm, sao lại không để em gặp mặt lần cuối chứ?”
“Rõ ràng anh đã hứa với em, đợi em về sẽ cùng tôi sinh một đàn con, sao nói bỏ là bỏ em mà đi được chứ?”
Chu Mãn Phượng thấy Lâm Uyển Ninh đau khổ như vậy, sự đắc ý trong mắt bà ta dường như sắp tràn ra ngoài. Bà ta nghĩ Lâm Uyển Ninh đã bị lừa vào tròng, cố ý hung hăng với cô:
“Tôi thấy cô đúng là giả vờ mèo khóc chuột. Nếu không phải tại cô tiêu xài hoang phí, nó đã không chết.”
“Bây giờ có khóc thế nào người cũng không sống lại được, cô đừng ở đây làm mất thời gian nữa, mau đi theo đưa tang.”
Chu Mãn Phượng thấy Lâm Uyển Ninh cứ nằm lì ở cửa quan tài làm chậm trễ thời gian, đôi mắt tam giác độc địa của bà ta nhìn chằm chằm vào cô, kéo mạnh cô ra:
“Người đã chết rồi, cô khóc cho ai xem chứ? Đừng nằm ở cửa quan tài làm lỡ giờ hạ táng.”
Lâm Uyển Ninh lảo đảo suýt ngã, lòng hận thù trong mắt cô lập tức dâng trào. Lý trí mách bảo cô bây giờ chưa phải lúc xử lý bà già này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




