Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Chôn Sống Chồng Cũ Giả Chết, Ta Tái Giá Đại Lão Tuyệt Tự Sinh Một Thai Ba Bảo Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Lâm Uyển Ninh không cầm được nước mắt, giọt nước mắt này chắc chắn là khóc cho chính cô của kiếp trước. Cô sụt sùi, giọng hơi khàn đi: "Mẹ, quan tài của Chấn Đông, sao mẹ lại không quét một lớp sơn để chống ẩm mốc, mối mọt vậy?"

"Đến lúc Chấn Đông xuống dưới đất, bị sâu bọ kiến chóc gặm nhấm thì con xót xa chết mất."

Chu Mãn Phượng nghe Lâm Uyển Ninh chỉ nói về việc chưa quét sơn mà đã xót xa đến mức đó, sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn của bà ta lập tức đứt phựt. Bà ta ngã ngồi xuống ghế, sợ hãi đến mức hai chân bủn rủn, nhất thời không biết nên vui hay nên buồn, đờ đẫn nửa ngày trời không đứng dậy nổi.

Bạch Tiểu Liên đứng bên cạnh, ban đầu còn ngỡ mình nghe nhầm. Cho đến khi ả thấy đôi mắt Lâm Uyển Ninh khóc sưng húp như quả óc chó, ả mới chắc chắn rằng Cố Chấn Đông đã dối trời qua biển thành công, lừa Lâm Uyển Ninh quay mòng mòng.

Bạch Tiểu Liên thở phào nhẹ nhõm, thấy mẹ chồng còn đang hoảng hốt, nhất thời ả không quyết định được, chỉ đành liên tục gật đầu phụ họa: "Đúng, đúng, chuyện lớn như vậy, sao có thể quên được chứ?"

Thế nhưng Chu Mãn Phượng vừa nghe đến chuyện quét sơn thì giật mình một cái, trực tiếp trượt khỏi ghế, ngã chổng vó xuống đất. Để không bị Lâm Uyển Ninh phát hiện ra sơ hở, bà ta luống cuống bò dậy từ mặt đất, làm bộ ra oai, mắng mỏ Bạch Tiểu Liên.

"Nói năng cái kiểu gì thế? Con nói chuyện sao không động não vậy? Bây giờ là giờ nào rồi, quét sơn sao còn kịp nữa? Con là chị dâu cả mà không biết sao?"

Chu Mãn Phượng vừa nói vừa dùng ngón tay đâm mạnh vào thái dương Bạch Tiểu Liên.

Được nhắc khéo, Bạch Tiểu Liên lập tức nghĩ đến việc nếu quét sơn lên, lỗ thông khí trên quan tài chắc chắn sẽ bị bít kín. Ả cuống đến mức suýt chút nữa dậm chân tại chỗ: “Ây da, mẹ xem cái não của con, sao lại quên béng mất chuyện này nhỉ?"

"Ở quê chúng con rất coi trọng giờ hạ táng, nếu không đúng giờ là điềm cực kỳ không lành đấy."

Chu Mãn Phượng đi sau Bạch Tiểu Liên liên tục hùa theo: "Phải đấy, quá giờ là không cát tường đâu."

"Cô đừng có lề mề ở đây nữa, mau, mau đóng nắp, đem đi hạ táng thôi."

Lâm Uyển Ninh lặng lẽ nhìn Chu Mãn Phượng nổi điên, đừng nhìn bà ta có vẻ khí thế, nhưng cái vẻ chột dạ khó hiểu kia đã sớm bị Lâm Uyển Ninh thu hết vào tầm mắt.

Sợ quét sơn? Nói trắng ra là sợ con trai bà ta bị ngạt chết trong quan tài chứ gì, vậy thì lớp sơn này cô nhất định phải quét cho bằng được. Cô không chỉ muốn chọc tức bà già chết tiệt này, mà còn muốn Cố Chấn Đông ở bên trong phải sống trong đau đớn muốn chết.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc