Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cúi xuống nhìn, là một viên đá tròn màu xám xịt cỡ ngón tay cái.
Đến viên đá cũng coi như bảo vật gia truyền đeo cho con gái, chẳng sợ mất mặt.
Sau này Vương Phương mua tặng mặt dây chuyền ngọc, Khổng Mật Tuyết mới thôi đeo món bảo vật gia truyền ấy nữa.
Đồng Họa đút viên đá vào túi. Bảo vật gia truyền nhà họ Khổng ư? Bất kể là gì, thà cô giữ lại còn hơn để lọt vào tay Khổng Mật Tuyết.
Khách khứa đến ăn cỗ bụng đã đói meo.
Quá giờ khai tiệc hai ba tiếng, bụng ai nấy đều cồn cào.
Có đứa trẻ đói quá khóc ré lên.
Nếu không nể mặt Đồng Đại Lai là người có tiền đồ nhất họ Đồng, e rằng đã có tiếng oán thán từ lâu.
Đồng Đại Lai vừa thẹn vừa giận, đành cho nhập tiệc trước để mọi người lót dạ.
Đợi người đi đón về báo tin, Đồng Đại Lai mới biết nhà họ Cố cũng không rõ Cố Kim Việt đi đâu.
Có người đồn anh ta hối hận nên bỏ trốn.
Mặt Đồng Đại Lai lúc trắng lúc xanh, nhìn Đồng Họa bước ra, ánh mắt ông ta trở nên hung dữ.
Tại con ranh này mà hôm nay ông ta mất hết mặt mũi trước bà con lối xóm!
Cố Kim Việt thực sự bỏ trốn!
Con gái Đồng Đại Lai bị bỏ rơi ngay trong ngày cưới!
"Nói địa chỉ bạn bè nó ra, tao cho người đi tìm!" Đồng Đại Lai nghiến răng nghiến lợi.
Đồng Họa đáp nhạt thếch: "Tôi không biết."
Mắt Đồng Đại Lai trợn trừng như chuông đồng: "Mày nói cái gì?"
Đồng Họa nhướng mày: "Tôi nói tôi không biết!"
Lúc này còn dám ngang bướng, thật không biết nặng nhẹ, Đồng Đại Lai vung tay định đánh!
Đồng Họa vừa thủ thế phòng bị vừa châm chọc: "Có phải tôi bỏ trốn đâu? Ông có gan thì thay con gái ông đến đập phá nhà họ Cố đòi công đạo đi!"
Tay chưa giáng xuống, Đồng Đại Lai đã bị chọc tức đến đỏ mặt tía tai.
Nhà giám đốc Cố mà ông ta dám đập sao?
Ông ta còn muốn giữ cái ghế chủ nhiệm phân xưởng này không?
Cái tát như trời giáng lập tức quất xuống!
Đồng Họa vừa né vừa hét: "Biết đâu giữa đường anh ta bị xe tông chết!
Hoặc là giở thói trăng hoa bỏ trốn theo gái!
Những chuyện đó là lỗi của tôi sao?
Tôi buộc được anh ta vào thắt lưng chắc?
Lỗi duy nhất của tôi là không có ông bố làm giám đốc nhà máy!
Không có ai ra mặt thay tôi!"
Đồng Đại Lai thẹn quá hóa giận: "Câm miệng! Mày muốn làm con gái giám đốc cũng phải xem mình có xứng không đã!"
Đồng Họa vừa đỡ đòn vừa gật đầu: "Đúng, tôi thực sự không xứng!"
Xung quanh có tiếng cười khúc khích.
Đồng Đại Lai mới vỡ lẽ con ranh này đang ám chỉ ông ta không xứng làm giám đốc, tức đến tái mặt.
Vương Phương lẳng lặng chắn đường Đồng Họa, chặn lối cô lại.
Đồng Đại Lai mừng thầm, trút hết cơn giận dồn nén bấy lâu vào cú tát trời giáng!
Đồng Họa phản ứng nhanh nhạy, thụp người ngồi xuống đất!
"Chát!"
Một tiếng tát giòn tan!
Nửa mặt Vương Phương tê rần mất cảm giác, một chiếc răng bị đánh bật ra ngoài!
Đồng Đại Lai hoảng hồn, rồi lại điên tiết tung cước đá Đồng Họa.
Đồng Họa chẳng ngại bẩn, lăn một vòng dưới đất né được cú đá của ông ta.
Đám thanh niên cười ồ lên!
Họ chưa bao giờ thấy Đồng Họa thú vị đến thế!
Vương Phương bị đánh đến ong đầu, một chiếc răng gãy, nửa mặt sưng vù, nói không ra hơi.
Bà ta siết chặt nắm đấm, ánh mắt hằn lên vẻ căm hận. Tất cả là tại con khốn Đồng Họa này!
Nhà họ Cố bên này nước sôi lửa bỏng, còn tại bệnh viện, Cố Kim Việt vừa tỉnh giấc bên mép giường bệnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
