Đồng Họa nhìn gương mặt thanh tú dịu dàng của Khổng Lâm Lang, trong lòng dâng lên cảm xúc phức tạp. Đây mới chính là mẹ ruột của cô.
Hai nhà thân thiết cũng bởi Vương Phương và Khổng Lâm Lang vừa là bạn học, vừa là bạn bè.
Dù Vương Phương vì tương lai các con mà không tố cáo chuyện Khổng Lâm Lang và Đồng Đại Lai ngoại tình, nhưng một khi mối quan hệ ấy bại lộ, miệng lưỡi thế gian cũng đủ dìm chết Khổng Lâm Lang.
"Cô chuẩn bị quà cưới cho con này, xem có thích không?" Muốn dỗ cô vui, Khổng Lâm Lang liền lấy quà ra.
Đó là một cặp búp bê vải đôi do bà tự tay khâu, rất hợp làm quà cưới.
Đôi mắt búp bê nữ được làm bằng hai chiếc cúc đen tuyền ánh kim, loại cúc này trên thị trường hiện nay hiếm thấy.
Đồng Họa nhận lấy món quà, ánh mắt lập tức bị hút vào "đôi mắt" của búp bê vải.
Kiếp trước, món quà này bị mẹ Đồng Họa làm mất, chẳng biết vô tình hay cố ý. Giờ đây Đồng Họa chẳng buồn so đo, thứ cô cần chính là đôi mắt cúc áo kia.
Khổng Mật Tuyết từng khoe khoang rằng nhờ hai chiếc cúc này mà cô ta trở thành ân nhân của chú út nhà họ Cố - Cố Tư!
Khi ấy Đồng Họa không nghĩ nhiều, Khổng Mật Tuyết là bạn cô, thấy bạn có chỗ dựa ở nhà họ Cố, cô cũng mừng thay.
Cha Cố Kim Việt tuy là giám đốc nhà máy dệt, nhưng so với Cố Tư đang theo nghiệp chính trị thì chẳng thấm vào đâu.
Phải nói rằng, sau khi trọng sinh, người Đồng Họa kiêng dè nhất trong kế hoạch trả thù chính là Cố Tư.
Kiếp này, muốn báo thù, cô tuyệt đối không thể để Khổng Mật Tuyết có được chỗ dựa vững chắc ấy!
Ánh mắt Đồng Họa lóe lên, bất kể là vì món quà hay công dụng của cặp cúc:
"Cảm ơn cô Khổng, cháu thích lắm."
Đồng Họa sinh ra đã xinh đẹp, mắt hạnh má đào, môi đỏ răng trắng, dáng vẻ ngoan ngoãn, khi cười rạng rỡ như nắng ấm khiến người ta nhìn vào liền thấy vui lây.
Thấy Đồng Họa thích, Khổng Lâm Lang cũng vui lòng.
Bà từng tặng búp bê tương tự nhưng đều bị Vương Phương trả lại với lý do sợ Đồng Họa ham chơi nhãng việc học.
Dù không hiểu cách dạy con của Vương Phương, nhưng phải thừa nhận bà ta dạy Đồng Họa rất khéo: thông minh, hiểu chuyện, lại hiếu thuận.
Chẳng như con gái ruột Mật Tuyết của bà, bề ngoài ngoan hiền nhưng bên trong bướng bỉnh hơn ai hết, tính tình lại có phần kỳ quái.
Lắm lúc bà chẳng hiểu con gái mình đang nghĩ gì!
Hôm nay là ngày vui của bạn thân mà Mật Tuyết chẳng thấy tăm hơi.
Khổng Lâm Lang đành bịa lời thay con gái: "Hôm nay sức khỏe Mật Tuyết không tốt lắm, đợi khỏe lại con bé sẽ qua ngay."
Khổng Mật Tuyết mắc bệnh tim bẩm sinh, người quen đều biết cô ta ốm yếu quanh năm.
Biết bà đang bao biện cho Khổng Mật Tuyết, Đồng Họa chỉ cười khách sáo chứ không hỏi han gì thêm về tình hình cô ta.
Khổng Lâm Lang thoáng ngạc nhiên, Đồng Họa hôm nay có vẻ khác thường.
Bình thường nghe Mật Tuyết ốm, với tư cách bạn thân, Đồng Họa đã cuống quýt hỏi thăm.
Vậy mà giờ đây, cô lại thờ ơ đến thế...
Một tiếng trôi qua trong chớp mắt.
Nhưng dù có chuyện gì cũng phải cử người đến báo một tiếng chứ?
Nhìn vẻ điềm tĩnh của Đồng Họa, Khổng Lâm Lang đứng ngồi không yên: "Để ta ra ngoài xem sao, chắc người ta sắp đến rồi."
Đồng Họa bình thản gật đầu.
Thái độ như đã liệu trước mọi việc của cô khiến Khổng Lâm Lang thấy lạ lẫm.
Khổng Lâm Lang vừa đi, Đồng Họa liền cài then cửa. Lúc quay người, cô vô tình dẫm phải vật gì đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)