Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vươn vai đứng dậy, anh ta chợt thấy trời bên ngoài đã tối đen...
Khổng Mật Tuyết như chợt nhớ ra, nước mắt lưng tròng, càng thêm đáng thương: "Đều tại em không tốt... nếu không vì bệnh tim của em thì anh Cố đâu lỡ dở đám cưới..."
Nói đoạn, hơi thở cô ta bỗng trở nên gấp gáp, nhưng vẫn cố nhìn Cố Kim Việt đầy áy náy: "Anh... anh mau đi... mau đi giải thích với Họa Họa..."
Thấy tình trạng cô ta như vậy, Cố Kim Việt sao nỡ bỏ đi, vội gọi bác sĩ y tá đến cấp cứu.
Anh ta nhìn đồng hồ, không ngờ chợp mắt một cái đã sáu giờ tối.
Sợ Khổng Mật Tuyết không ai chăm sóc sẽ xảy ra chuyện, Cố Kim Việt chọn ở lại.
Giờ về cũng chẳng kịp, chắc Đồng Họa đã được người nhà đón về rồi.
Đợi mai về sẽ giải thích sau.
Cô hiểu chuyện như thế, chắc chắn sẽ thông cảm cho anh ta.
Khổng Mật Tuyết bị bệnh tim, liên quan đến tính mạng, anh ta sao có thể bỏ mặc?
Cố Kim Việt ở lại chăm sóc người đẹp, còn bên này, Vương Phương giống hệt kiếp trước, bắt Đồng Họa đêm hôm khuya khoắt vác "chăn màn" tự tìm đến nhà họ Cố.
Dù Cố Kim Việt có bỏ trốn hay không, chỉ cần nhà họ Cố chưa chính thức hủy hôn thì từ hôm nay, Đồng Họa vẫn là con dâu nhà đó.
Đồng Họa dựa vào ghế, đặt con dao phay lên đùi.
Hôm nay kẻ nào dám động vào một sợi tóc của cô, cô sẽ liều mạng với kẻ đó!
"Tôi nói lại lần nữa, tôi không đi. Nhà họ Cố coi thường tôi, việc gì tôi phải hạ mình chạy theo gả cho Cố Kim Việt?"
Tay Vương Phương buông thõng, nắm chặt thành quyền, hận không thể đấm chết đứa con ngỗ nghịch: "Hôm nay mày phải đến đó! Mày là gái đã có chồng!"
Hôm nay là ngày cưới, nếu Đồng Họa không đến, lỡ mai nhà họ Cố không nhận thì sao?
Còn việc Đồng Họa tự vác xác đến đó chịu nhục nhã thế nào, ai thèm quan tâm?
Đồng Họa vẫn kiên định: "Tôi - không - đi!"
Cơn giận cả ngày của Vương Phương dồn lại lên đến đỉnh điểm, bà ta nghiến răng đe dọa: "Mày không đi thì đừng hòng bước chân vào nhà họ Đồng nữa! Nhà tao không chứa chấp loại vong ơn bội nghĩa như mày!"
Đồng Họa khựng lại, đảo mắt: "Được thôi! Muốn tôi đi cũng được, nhưng phải đưa của hồi môn đây!"
"Tôi không mang bất cứ thứ gì của nhà họ Cố về." Đồng Họa nói thêm.
Vương Phương vốn cũng chẳng định cho cô mang theo những thứ đó.
Đồng Họa tính toán rành rọt: "Đồ sính lễ nhà họ Cố khoảng bốn trăm tệ.
Năm đầu tôi đi làm, mỗi tháng 20 tệ, một năm là 240.
Năm hai 25 tệ, vị chi 300.
Năm ba 36 tệ, vị chi 432.
Tổng cộng lương ba năm gần một nghìn tệ."
Vương Phương cảnh giác: "Mày nói cái đó làm gì?"
Đồng Họa đáp: "Tiền sính lễ ba trăm, đồ đạc bốn trăm.
Cộng thêm một nghìn tiền lương là một nghìn bảy.
Tôi cũng không đòi hỏi nhiều, tôi muốn hai nghìn tệ tiền của hồi môn.
Ba trăm tệ kia coi như bố mẹ bù đắp cho tôi."
Vương Phương tức cười, nó còn mặt mũi đòi hai nghìn tệ?
Con gái giám đốc Cố cưới cũng chưa chắc có số tiền đó!
Nó tưởng mình là ai? Nó xứng sao?
"Mày đừng có làm loạn nữa." Vương Phương gắt gỏng.
Đồng Họa cũng không cãi, thuận nước đẩy thuyền: "Vậy hai người nghỉ sớm đi, tôi cũng mệt rồi, đi ngủ đây."
Vương Phương nghẹn lời: "Mày điên vì tiền rồi à? Nhà này đào đâu ra lắm tiền thế?"
Đồng Họa tỉnh bơ: "Dưới gầm tủ đầu giường của bà có cái hố, trong hố chôn một cái hộp..."
Mặt Vương Phương xanh mét: "Câm miệng! Sao mày biết?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




