Sáng hôm sau, Phương Tri Ý tỉnh lại từ rất sớm.
Dì Tuệ Trân đã cố thu xếp chỗ ngồi đàng hoàng nhất cho cô, lo trước lo sau như thể sợ cô chịu thiệt. Thế nhưng, dù có chu đáo mấy thì cũng chẳng thể làm gì hơn giữa cái cảnh chen chúc của chuyến tàu đường dài thời bao cấp.
Người nằm la liệt từ đầu toa đến cuối toa, có người mệt quá thì rúc hẳn xuống gầm ghế, người thì gác đầu lên ba lô, co ro trong áo bông cũ, có người thậm chí còn trèo tạm lên giá để hành lý, vắt vẻo như mèo rừng đậu cành. Nhìn quanh, chỗ nào cũng là người, là tiếng ngáy, tiếng thở dài, tiếng trẻ con khóc, tiếng va quệt lạch cạch của toa tàu chạy qua ray nối. Mỗi lần tàu dằn lên một cái, cả thân người cô như muốn bật khỏi ghế.
Ghế ngồi chỉ dành cho hai người, nhưng lại vừa hẹp vừa cứng. Tấm ván gỗ kê làm lưng tựa sần sùi, xơ xác như chưa từng được đánh bóng. Cô nằm trên đùi dì Tuệ Trân mà chân vẫn không có chỗ duỗi. Mỗi lần muốn cựa quậy một chút là lại sợ làm phiền dì, đành nín nhịn chịu đựng.
Tàu lửa ở thời này vẫn còn đốt than, cứ chạy được một quãng là khói đen lại phun ra cuồn cuộn. Ban ngày thì còn đỡ, chứ đêm xuống, khói than hòa với mùi ẩm mốc của ván ghế, vải ghế, mùi mồ hôi người chen chúc, mùi thức ăn nguội tanh trong bọc nylon... cứ thế cuộn lấy nhau, đặc quánh trong không gian nhỏ hẹp. Hít một hơi thôi cũng thấy nghẹn ngực.
Thể chất của cơ thể cô hiện tại rất yếu, dễ say xe, mà khi đó đầu óc sẽ quay cuồng, cho nên cả đêm qua cô chỉ thấy mắt hoa đầu choáng, mơ màng mà không tài nào thiếp đi được.
Đến hiện tại, cô phát hiện chân mình đã tê rần, đến nhúc nhích cũng khó. Cổ họng khô khốc, lưng nhức mỏi, buổi sáng toa tàu lại lạnh, khiến toàn thân cô cảm thấy bứt rứt khó chịu không sao diễn tả được. Lưu Tuệ Trân vốn ngủ không sâu, vừa thấy cô động đậy đã khẽ hỏi: “ Dạng Dạng, sao thế con? Khó chịu chỗ nào à?”
Phương Tri Ý mím môi, rầu rĩ nói: “Dì ơi, chân con tê rần cả lên rồi...”
Không chỉ riêng cô khổ sở — nhìn quanh, người nào người nấy cũng mặt mũi xanh xao. Đồng Nguyên và Minh Linh còn nhỏ, tối qua cứ trở mình rên rỉ mãi. Đến sáng, cả hai cũng lả người, không buồn nói chuyện.
Khó chịu tích tụ theo từng giờ đồng hồ. Đến chiều, cô không dám uống nước, sợ phải dùng nhà vệ sinh trong toa tàu — chỉ nghĩ đến đã rợn người. Ăn thì chẳng thiết, ngồi mỏi lưng, đứng tê chân, nằm chẳng ra đâu vào đâu.
Ai nấy đều có chung một cảnh ngộ: hai chân sưng phù, mắt đỏ au vì thiếu ngủ. Trước hôm đi, mẹ còn chuẩn bị cho cô đôi giày da dê đế mềm, phối với sơ mi cổ lá sen và áo len cổ chữ V — dáng vẻ đoan trang, gọn gàng biết bao. Nhưng đến lúc thực tế ập vào, cô đành bỏ hết dáng vẻ, nhận lấy đôi giày vải bông của Minh Linh từ tay dì Tuệ Trân, miễn sao đi cho thoải mái.
Không khí trong toa dường như đặc quánh. Ai nấy đều ngồi yên, mắt mở thao láo, chẳng ai ngủ được. Phương Tri Ý ngồi giữa, cảm thấy mình như mất đi hơn nửa cái mạng.
Cuối cùng, sau bao giờ khắc dài đằng đẵng, đoàn tàu cũng từ từ lăn bánh vào nhà ga Dung Thành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)