Ngay khi cậu nhóc vừa dứt lời, ánh mắt của đám thanh niên làng, dẫn đầu bởi Triệu Thắng Quân, đồng loạt đổ dồn về phía Ôn Hân, vẫn giữ nguyên vẻ ngốc nghếch đầy đe dọa.
Đúng lúc ấy, Ôn Hân bỗng cảm thấy choáng váng, cơn hạ đường huyết ập đến khiến cô phải vịn vào khung cửa để giữ thăng bằng. Cô khẽ nhíu mày, tay ôm trán cố gắng trấn tĩnh lại.
Hình ảnh Ôn Hân yếu ớt lọt vào mắt Triệu Thắng Quân, khiến cô trông như một chú thỏ trắng nhỏ bé đáng thương. Mấy hôm trước, anh từng gặp cô ở cổng làng, nhưng khi đó cô lấm lem than bụi nên không nhìn rõ. Giờ đây, cô đứng đó, sạch sẽ, làn da trắng trẻo, trông mảnh mai yếu đuối, hoàn toàn không giống người có thể đánh bại cậu nhóc đen nhẻm kia. Ánh mắt sắc lạnh của anh dần chuyển sang nghi hoặc.
Ôn Hân lấy lại bình tĩnh, ngẩng đầu nhìn họ. Cô mở lời trước, giọng nói yếu ớt, mềm mại như kẹo bông, có lẽ do cơn hạ đường huyết khiến cô không thể lớn tiếng:
"Em trai anh đã trộm đồ ăn của tôi—hai chiếc bánh bao thịt và sáu chiếc màn thầu trắng. Tôi bắt quả tang cậu ấy, và trong lúc giằng co, cậu ấy bị thương, tôi thừa nhận mình có trách nhiệm. Tôi sẵn sàng trả tiền để đưa cậu ấy đi khám. Nhưng việc cậu ấy trộm đồ của tôi, anh cũng nên cho tôi một lời giải thích."
Ôn Hân cố gắng nói to hơn, nhưng giọng cô vẫn nhẹ nhàng như gió thoảng. Phụ nữ miền Bắc ở Dương Thạch Tử thường có giọng nói to và mạnh mẽ, nên giọng nói mềm mại như thiếu nữ của cô khiến mấy người anh em phía sau Triệu Thắng Quân không khỏi ngẩn ngơ.
Triệu Thắng Quân liếc mắt nhìn tên nhóc đang đứng ngơ ngác bên cạnh, chân mày khẽ nhíu lại. Đột nhiên, anh giơ chân đá mạnh:
“ Em ăn trộm đồ của người ta à?”
Thằng bé bị đá văng ra mấy bước, loạng choạng rồi đâm sầm vào mấy tên khác phía sau. Nó ôm mông, lí nhí phân bua:
Thằng nhóc chun môi, tỏ vẻ uất ức, đưa mắt nhìn quanh đám người như để tìm chút đồng cảm, hiển nhiên thấy mất mặt trước đám đông:
“Anh Thắng Quân, nhưng mà… cô ta đánh em trước mà, anh xem đi.”
Tiểu Hắc chìa khuỷu tay và đầu gối trầy trụa ra, máu me be bét, nhìn qua cũng thấy thê thảm. Vừa bị ném đi, vừa ngã đau, đến nỗi ngay cả Ôn Hân nhìn thấy cũng hơi đau lòng. Thực ra, cũng chính vì Tiểu Hắc bê bết máu chạy từ phía khu tập thể trí thức về, vô tình gặp nhóm họ, nên Triệu Thắng Quân mới ra mặt “giải quyết công bằng”.
Triệu Thắng Quân liếc cậu ta một cái rồi quay sang nhìn người bị cho là "thủ phạm" – cô gái đang vịn vào khung cửa, dáng vẻ yếu ớt như một con thỏ non. Cô mà đánh người ra nông nỗi đó? Anh không tin, dù là một chút.
Anh cúi đầu liếc tên nhóc kia lần nữa, rồi bắt đầu lục túi. Tìm từ túi này sang túi khác, lại móc thêm vài tờ tiền vụn từ mấy tên đàn em, gom góp đếm đếm, rồi hùng hổ bước tới bên tường sân nhà Ôn Hân. “Bộp” một tiếng, anh ném đống tiền lẻ lên bờ tường thấp, bụi đất rơi lả tả theo:
“Đây là tiền bánh bao với màn thầu của cô.”
Nói dứt câu, anh quay đầu bỏ đi.
Mấy tên đàn em vốn theo đến để “làm lớn chuyện”, giờ mặt mày khó hiểu. Nhất là Tiểu Hắc, từ trước đến giờ luôn được anh che chở, giờ chỉ biết ngơ ngác:
“Anh Thắng Quân?”
Triệu Thắng Quân cao hơn Tiểu Hắc cả hai cái đầu, túm cậu ta lên như xách một con gà con:
“ không thấy mất mặt à?”
“Ê, cậu ta không sao chứ? Tôi trả tiền thuốc cho!” Ôn Hân gọi với theo, dù sao cũng chỉ vì mấy cái bánh bao mà làm người ta bị thương, trong lòng cô cũng có phần áy náy.
“Không cần!” Người đàn ông chẳng buồn quay đầu, lạnh nhạt để lại một câu, rồi tiện tay lại tát thêm cho Tiểu Hắc một cái.
Tiểu Hắc rụt cổ, lí nhí lẩm bẩm:
“Anh Thắng Quân, có cần phải đưa nhiều tiền vậy không…”
Nhưng Triệu Thắng Quân không đáp, sải bước đi thẳng, Tiểu Hắc bị kéo lê đi như một con chó con cụp tai.
Ôn Hân vẫn còn choáng váng, cảm giác hạ đường huyết khiến cô không nghĩ được gì khác. Cô vội lục túi, móc ra một viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, nhét vào miệng nhai. Một lúc sau tinh thần mới đỡ hơn chút. Khi cô ngẩng đầu lên, bóng dáng Triệu Thắng Quân và đám đàn em đã khuất hẳn.
Cô bước loạng choạng tới bên tường, nhặt đống tiền lẻ lên đếm – tổng cộng được chín hào.
Nhìn đám người ban đầu đến gây sự mà cuối cùng lại rút lui trong lặng lẽ, thậm chí còn đền tiền cho mình, Ôn Hân không khỏi ngẩn ngơ.
Có thể là vì công việc chân tay vất vả, hoặc đơn giản là vì quá đói, cô chẳng muốn nghĩ ngợi thêm gì. Vội vàng quay về ăn cơm. Hôm nay nhà ăn phát bánh ngô. Ôn Hân chẳng buồn giữ ý, vừa ăn nửa cái bánh, vừa ăn thêm nửa hộp cải xào, mới thấy trong người đỡ hơn. Giờ cô mới thấm thía lời Lâm Tĩnh nói hôm qua – làm cả ngày về, cái bánh ngô cũng thành mỹ vị.
Nhưng cơm nhà ăn thì chẳng có chút dầu mỡ nào. Sau khi lấy lại chút sức, cô lại chui vào bếp, nhóm lửa, nấu thêm một nồi cháo trắng nhỏ, rắc ít đường, ăn hết mới thấy cơn hạ đường huyết dần dần tan biến.
Trước khi ngủ, trong đầu Ôn Hân cứ lởn vởn mãi về cái “ bàn tay vàng” – sức lực phi thường – mà cô có được. Nghĩ tới nghĩ lui, cô vẫn thấy nó thật... gà bông, chẳng có mấy tác dụng.
Hai ngày sau đó, nhóm trí thức trẻ lại bị gọi dậy từ khi trời chưa sáng, kéo ra đồng làm việc. Lương Cao Tử – người giám sát – tuy tính tình khô khan, nhưng lại mang đúng sự cố chấp đặc trưng của người thời bấy giờ. Ngày nào cũng ép trí thức trẻ phải hoàn thành đủ chỉ tiêu công việc mới được về.
Ai nấy đều bị hành đến mức mặt mũi bơ phờ. Lưu Du Du thậm chí mấy lần cầm cuốc đứng giữa đồng mà khóc.
Còn Ôn Hân thì nghiễm nhiên trở thành "lao động tiên tiến", ngày nào cũng được Lương Cao Tử khen ngợi. Vốn dĩ công việc dành cho nữ trí thức đã ít hơn so với nam, Ôn Hân ngày nào cũng đủ công điểm, khiến bao người ngưỡng mộ.
Công điểm đối với trí thức trẻ vô cùng quan trọng – không chỉ ảnh hưởng đến khẩu phần lương thực, mà còn là tiêu chí để xét vào Đảng, xét cơ hội được trở lại thành phố sau này.
Mùa xuân đến, việc cày cấy càng thêm gấp rút. Vài hôm sau, Lương Cao Tử cũng phải bắt tay vào việc cày ruộng ở cánh đồng Dương Thạch Tử. Trước khi đi, ông chia khu ruộng cụ thể cho từng người, dặn dò từng trí thức trẻ phải tự giác làm việc. Cuối ngày, ông sẽ quay lại kiểm tra tiến độ để tính công điểm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)