Đội trưởng Triệu vừa nhắc tới đám Thanh niên trí thức này liền đau đầu, nhìn cũng là một đám thanh niên nhưng làm việc chính là không được.
Mấy năm đầu ông còn không biết, an bài cho bọn họ một ít công việc trọng yếu trên ruộng, nhưng đám người này có thể có bản lĩnh đem ruộng tốt chà đạp, sau đó an bài càng khó khăn hơn, phân cho nhà ai cũng không muốn.
May mắn thay, năm nay nhà nước đã xây dựng kế hoạch 5 năm mới, để khai hoang và xây dựng chủ nghĩa xã hội.
Đất khai hoang trồng ra lương thực không tính là trong nhiệm vụ được giao, hơn nữa đất hoang không màu mỡ, một năm nửa năm cũng không trồng được lương thực tốt gì, bởi vậy để tránh cho đámThanh niên trí thức này đi gây họa cho đất đai tốt của ông ảnh hưởng đến thu hoạch, Triệu đội trưởng an bài nhiệm vụ khai hoang này cho các thanh niên trí thức.
Sắp xếp xong công việc sản xuất trong đội, đội trưởng Triệu tuyên bố một tin tức đối với đám thanh niên trí thức mà nói là sét đánh: Nhà ăn đại đội sản xuất năm nay sắp đóng cửa.
Điều này có nghĩa là các thanh niên trí thức mỗi ngày không chỉ phải xuống ruộng làm việc mà còn phải tự nhóm lửa nấu cơm ăn, không thể nghi ngờ tăng thêm độ khó trong sinh hoạt, dù sao nhà ăn có khó ăn đến đâu cũng tốt hơn là nhịn đói.
Đương nhiên, đối với Triệu đội trưởng, đám thanh niên trong thành phố này có cái gì đức hạnh ông đều rõ, tự mình nấu cơm sợ là muốn chết đói, vì thế cũng đưa ra một giải pháp thỏa hiệp, nhóm thanh niên trí thức có thể tìm dân làng quen biết cùng nhau ăn cơm.
Sau khi sắp xếp công việc trong năm nay, tất cả mọi người nhận được công cụ lao động, mỗi người đi đến khu vực đất của mình để bắt đầu làm việc.
Đám Thanh niên trí thức chưa từng khai khẩn đất hoang, bởi vậy đội trưởng đã sắp xếp Lương Cao Tử một chuyên gia trồng ngũ cốc trong đội sản xuất dạy mọi người cách khai khẩn đất hoang.
Đội trưởng chọn địa điểm khai hoang ở một mảnh đất hoang gần đất nông nghiệp Dương Thạch Tử, trên mảnh đất này ít cây cối, có thể đỡ tốn công sức khai thác gỗ.
Lương Cao Tử là lực lượng sản xuất chính trong đội, là một người đàn ông trông rất thật thà nhưng có khuôn mặt nghiêm túc, ngay từ đầu anh ta đã nói rõ trong đất của mình còn có nhiều việc phải làm, các thanh niên trí thức nên học tập thật tốt, tận lực không nên trì hoãn quá trình lao động của anh ta, có thể nói tính tích cực sản xuất tương đối cao.
Sau khi nói một lần về khai hoang đất hoang, hơn nữa còn biểu diễn qua mấy lần, liền bắt đầu để cho các thành niên trí thức tự mình thực hành.
Nhóm thanh niên trí thức cũ đều xuống đất làm mấy năm nay, cầm cuốc ở bên cạnh có khuôn mẫu quốc xuống.
Nhưng vùng đất cứng rắn chỉ để lại một vết nhỏ màu trắng nông cạn, cô ấy thậm chí không cuốc được một cái hố.
Ôn Hân cũng học theo bộ dạng cuốc đất của mọi người, hai tay nắm lấy chuôi gỗ của cuốc, nâng cao lên rồi nặng nề hạ xuống, phốc một tiếng, mũi nhọn kia chui vào trong vùng đất đen cứng rắn, Ôn Hân khẽ thở dài, một mảnh đất lớn bị cô cuốc lên, giống như Lương Cao Tử vừa mới làm mẫu.
Bởi vì Lưu Du Du vừa mới hô to, tất cả mọi người đều nhìn về phía nữ thanh niên trí thức các cô để xem trò cười, nhưng không nghĩ tới lại có thể nhìn thấy một màn này.
Mấy người đàn ông biết chuyện đều là há nửa miệng, giật mình nhìn Ôn Hân, ngay cả Lương Cao Tử vốn đang cau mày cũng bị một loại hành động kia làm cho ngoài ý muốn.
Lâm Tĩnh và Trương Thanh đứng bên cạnh cảm thán:
- “Ôn Hân, cô thật lợi hại!”
- “ sức của cô thật lớn!”
Lương Cao Tử đi tới nhìn đất trên mặt đất, lại ngẩng đầu nhìn nữ thanh niên trí thức bộ dạng trắng trẻo này.
Cô thế nhưng cũng có thể khoẻ ngang với các cô gái khoẻ nhất trong thôn.
"Tên cô là gì?"
"Ôn Hân."
"Trước kia từng xuống đất chưa?" Lương Cao Tử khi nói lời này không tự chủ được nhìn về phía cánh tay mềm mại kia, trên găng tay lộ ra một ngón tay, ngón tay kia nhìn vừa mềm vừa nhỏ, tựa như liễu mới nở vào mùa xuân, căn bản không giống như từng đi xuống đất bao giờ.
"Không có." Ôn Hân lắc đầu, không chỉ trước kia không có, kiếp trước cô cũng không có kinh nghiệm đến nông thôn lao động, giờ phút này cô cũng đang nghĩ ngờ sức của mình sao lại lớn như vậy.
Lương Cao Tử tán thưởng gật gật đầu, "Nhìn xem, thanh niên trí thức Ôn chỉ là một cô gái yếu ớt nhưng làm rất tốt, cuốc đất chính là dùng như vậy, trông thấy được không, phải như vậy nơi này mới có thể xới lên được."
Cũng là kỳ quái, Ôn Hân làm loại công việc nông nghiệp do Lương Cao Tử hướng dẫn quá đều rất thuận tay, chỉ cần dùng sức một chút, liền có thể dễ dàng hoàn thành công việc mà các nam thanh niên trí thức khác cũng rất khó để hoàn thành.
Lương Cao Tử dường như cuối cùng cũng tìm ra được một tấm gương điển hình ở giữa đám thanh niên trí thức, cả buổi chiều đều không ngừng khen cô, nghiễm nhiên cô đã trở thành một chuyên gia sản xuất nhỏ trong đám thanh niên trí thức.
Đến buổi chiều khi công việc kết thúc, Lương Cao Tử vô cùng vui vẻ viết cho Ôn Hân mười công điểm đầy đủ.
Trong đội sản xuất, một lao động nam trưởng thành làm một ngày tính là mười công điểm, một lao động trưởng thành làm một ngày chỉ có bảy công điểm, trừ phi đặc biệt ưu tú mới có thể lấy được mười, mà lao động nữ lấy đầy đủ công điểm, chính là trong đại đội sản xuất Dương Thạch Tử cũng không có mấy người.
Hôm nay làm xong một ngày, các thanh niên tri thức khác nhận được bốn công điểm đến bảy công điểm, kém Ôn Hân một khoảng lớn.
Mười điểm! Ôn Hân nhìn con số đơn giản kia, cười ngọt ngào với Lương Cao Tử, giòn giã nói, "Cảm ơn đồng chí Lương."
Trên khuôn mặt ngăm đen của Lương Cao Tử lộ ra một chút ửng đỏ, một người đàn ông nông thôn lúc này bị cô gái ngọt ngào vậy nói qua một tiếng cảm ơn, lập tức lắp bắp, "Không có, không có việc gì, sau này tiếp tục làm tốt."
"Ừm, tôi nhất định nghiêm khắc yêu cầu chính mình, ở đại đội sản xuất của chúng ta lao động thật tốt, tranh thủ làm một thanh niên trí thức ưu tú." Ôn Hân thật lòng rất vui vẻ với bộ dạng của bản thân hiện tại, cô đã chịu đủ những hành động kiếp trước của mình chỉ vì chăm sóc thân thể yếu ớt kia.
Làm công việc đồng áng cả ngày trên cánh đồng, ngay cả Ôn Hân hiện tại thể lực tốt, lúc trở về cũng đói bụng kêu lên, những thanh niên trí thức khác cũng đều mệt thành một vũng bùn mềm, tất cả mọi người đều đi đến nhà ăn để ăn cơm, nhưng nghĩ đến cái cổ họng khô khốc vì ăn bánh bột ngô kia, Ôn Hân vẫn quyết định trở về lấy hai cái bánh bao trắng rồi mới đến nhà ăn.
Ôn Hân bụng đói kêu ùng ục, vội vàng đi thẳng vào phòng bếp, mở nắp nồi ra:
Trống rỗng, sáu cái bánh bao không cánh mà bay!
Ai đó đã ăn cắp nó..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)