Triệu Thắng Quân nhìn con đường này, lại nhìn bộ dáng mặt ủ mày chau của Vương Đại Lực, xoa mái tóc rối bù của anh ta hung hăng đẩy một cái, "Hỏi cậu đấy, rắm cũng thả một cái đi! ”
Vương Đại Lực với bộ tóc rối bị Triệu Thắng Quân đẩy trở về, ngượng ngùng nói sáng sớm hôm nay muốn đi xuống đất để bày tỏ sự ân cần cho cô gái, kết quả lại phát hiện công việc trong ruộng người ta đã sớm làm xong cả rồi, bởi vậy ân cần không dâng lên được, một bụng uất ức, hữu khí vô lực nói, "Không có việc gì.”
Triệu Thắng Quân nhìn bộ mặt tâm sự của Vương Đại Lực, "Không có việc gì cậu đi dạo đến đây làm gì? Nhà cậu ở đây à? ”
Vương Đại Lực giương mắt nhìn Triệu Thắng Quân, đột nhiên nhớ tới chuyện ngày hôm qua, mất hứng cau mày oán giận, " anh Thắng Quân, anh nói anh cũng vậy, anh sao không nói với thanh niên trí thức Ôn kia.”
Triệu Thắng Quân không hiểu tại sao, "Nói gì? ”
"Nói tôi đó, ngày đó đưa cô ấy đến trạm y tế, rõ ràng em cũng có phần!" Vương Đại Lực không vui khiếu nại quyền lợi của mình.
Đầu óc Triệu Thắng Quân không xoay chuyển được, "Nói chuyện này làm gì?"
Tình cảm thiếu nam luôn ngây thơ, thiếu nam Vương Đại Lực bị anh Thắng Quân đầu gỗ đối diện nhìn có chút đỏ mặt, líu ríu nửa ngày, "Dù sao...!Phải nói a, sao cũng phải, phải để cho người ta biết chứ sao! ”
Triệu Thắng Quân nhìn thiếu nam thẹn thùng kỳ quái cúi đầu, một lúc lâu sau mới hồi phục lại, ngẩng đầu nhìn trời, không nói gì giật giật khóe miệng, "Đại Lực, tôi thấy cậu chính là quả trứng nhàn rỗi! Đất nhà cậu cuốc xong chưa? Chạy đến đây không thấy mất mặt à? ”
Tâm tư thiếu nam của Vương Đại Lực bị nhìn thấu, lộ ra vẻ mặt xấu hổ.
Triệu Thắng Quân trừng mắt nhìn hắn một cái, tiếp tục đi về phía trước.
Vương Đại Lực bị nhìn thấu tâm sự, dứt khoát cũng bất chấp tất cả, vội vàng đuổi theo Triệu Thắng Quân hai bước, cười hì hì nói, " anh Thắng quân, ngày hôm qua em lại gặp cô ấy.”
"Ai?" Triệu Thắng Quân liếc mắt nhìn thiếu nam một cái.
Thiếu nam ngượng ngùng nhỏ giọng nói, "Chỉ có...!Chỉ có thanh niên trí thức Ôn thôi, còn có thể có ai.”
Vương Đại Lực nhỏ giọng chia sẻ tâm sự thiếu nam của mình với Triệu Thắng Quân, " Em còn chưa từng thấy qua cô gái nào xinh đẹp như vậy đâu, chậc, em thấy cô ấy rất nguyện ý nói chuyện với em đó, anh Thắng Quân, anh nói xem em có thể hẹn hò với cô ấy không? ”
Triệu Thắng Quân thở dài một hơi, quay đầu nhìn vào cái gáy của Vương Đại Lực chính là một cái tát giáng xuống, Vương Đại Lực che gáy ai da một tiếng, quay đầu nhìn Triệu Thắng Quân, "Thắng quân, anh làm gì mà đánh em! ”
" Thanh niên trí thức Ôn kia mới tới Dương Thạch Tử vài ngày, liền rót canh mê hồn cho cậu à, để đất nhà mình không canh tác, đến bán sức lực cho người ta." Triệu Thắng Quân thủ hạ không lưu tình.
Vương Đại Lực bị Triệu Thắng Quân đánh gào thét, ôm đầu chạy trốn, thật vất vả mới thoát khỏi móng vuốt của Triệu Thắng Quân, ôm bộ tóc bù xù tức giận khiếu nại, "Thắng quân! Anh cũng không nhìn xem Dương Thạch Tử chúng ta đều là người như thế nào, một đám người giống như sói đói! em đã đến muộn rồi, muốn bán sức lực cũng không kịp nữa rồi, nếu em không quan tâm, thì cô ấy đã là đối tượng của người khác rồi! ”
"Cái gì?"
"Sáng sớm hôm nay em đến vùng đất được phân cho thanh niên trí thức Ôn, anh đoán xem em thấy cái gì, trong thôn không biết là thằng nhóc nào vội vàng cuốc được ra một mảnh đất lớn như vậy, em cũng làm tốt như vậy, lớn như vậy một mảnh, vẫn là đất hoang! Thật sự là, không lừa anh! Này! Cũng là lỗi của em nên đến sớm hơn hai ngày mới đúng." Lại nói tiếp, Vương Đại Lực đầu đầy ảo não.
"Lại nói Lương Cao Tử kia, ngày hôm qua em thấy hắn đưa cơm cho thanh niên trí thức Ôn! Sáng sớm, em hỏi anh ta còn nói mang theo hộp cơm trưa ăn ở dưới đất, mở to mắt nói dối, buổi chiều em liền nhìn thấy hộp cơm kia nằm trong giỏ của thanh niên trí thức Ôn. Vậy, anh nhìn bầy sói trong thôn này, anh nói em có thể không sốt ruột sao? ”
Vương Đại Lực lần lượt đếm hết tình địch của mình, càng đếm càng cảm thấy vấn đề càng nghiêm trọng, cạnh tranh kịch liệt.
Triệu Thắng Quân nhìn Vương Đại Lực một cái, phiền não nói, "Được rồi được rồi, tuổi của cậu còn nhỏ, làm việc nghiêm túc đi! Lương Cao Tử người ta ít nhất còn là người trồng lương thực giỏi mỗi năm, còn cậu thì sao? Thử nghĩ xem! Mỗi ngày, chỉ nghĩ đến chuyện cóc muốn ăn thịt thiên nga, thanh niên trí thức ở thành phố lớn người ta có thể coi trọng cậu sao? ”
" Em đã 19 tuổi! Qua năm mới đã hai mươi tuổi, hơn nữa anh sao biết là chướng mắt, em cảm thấy thanh niên trí thức Ôn kia rất thích nói chuyện với em, hôm qua lúc nói chuyện còn cười rất đẹp nữa.” Vương Đại Lực thì thầm.
Triệu Thắng Quân hận rèn sắt không thành thép trừng mắt nhìn người anh em bên cạnh.
- " Con trâu già, con trâu già xảy ra chuyện rồi!"..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)