Beta: Tiểu Tuyền
Đại Vượng ôm lấy áo bông của mình, đi về hướng Lâm Lam, bộ dáng một chút cũng không sợ lạnh.
Lâm Lam nhìn thôi cũng thấy lạnh rồi, thấy rất đau lòng, “Con trai, mau mặc quần áo vào đi, trời lạnh, đừng để bị cảm mạo.” Trên giường gạch còn có hai đứa nhỏ đang nằm kia kìa, cô cũng không muốn Đại Vượng cũng cảm mạo, kỳ Thanh minh này, trời đang rất lạnh mà ba con trai của cô đều xuống nước.
Đại Vượng: “Không có chuyện gì.”
Trên người ẩm ướt, cậu bé không muốn làm cho quần áo ướt mất.
Lâm Lam cũng không quản hai người phụ nữ phía sau gào khóc cái gì, dù sao muốn tố cáo thì cứ đi tìm bí thư chi bộ và đại đội trưởng, bọn họ cũng không dám tới nhà cô gây chuyện, cô đuổi theo Đại Vượng đi về nhà.
Đến nhà, Đại Vượng trước tiên đổi một chiếc quần lót sạch sẽ, rồi lau lau đầu tóc và thân người cho khô, sau đó mới mặc quần áo vào.
Chờ cậu bé đi ra ngoài, Lâm Lam vội vàng đưa cho cậu bé một chén canh gừng trứng gà, “Đại Vượng a, sau này đừng vọng động như vậy a, con đạp chúng xuống sông thì cứ đạp, sao con lại đi xuống đó chứ?”
Đại Vượng uống một hơi hết chén canh, chóp mũi toát ra mồ hôi trong suốt, “Con đi xuống, bọn họ cũng không dám đến làm gì.”
Lâm Lam: “......”
Cô nhớ đến, vội vàng hỏi chuyện: “Rốt cuộc là có chuyện gì?” Chuyện này khẳng định không đơn giản như vậy.
Đại Vượng: “Mẹ không tức giận.” Không tức giận mới nói, chính là ý tứ này.
Lâm Lam: “...... Mẹ, không, tức giận.”Trước khi nghe được thì mẹ sẽ không tức giận, nghe xong rồi thì xem tình huống.
Đại Vượng kể lại tình huống mà cậu bé thẩm vấn được bằng hai câu nói tóm tắt,cậu bé và Hàn Thanh Tùng giống nhau, có thể dùng hai chữ để nói xong thì sẽ không dùng đến ba chữ, dùng lời nói ngắn gọn khô cứng nhất biểu đạt tất cả một cách rõ ràng là tốt rồi.
Tổng kết lại chính là, một đám trẻ con chơi đùa khích tướng, đánh cuộc xuống sông bơi một vòng, kết quả cái đứa ngốc Tam Vượng này bị lừa dối, cuối cùng chuột rút, người ta đều bỏ chạy mất.
Về phần Tiểu Vượng, nhất định là cứu anh ba nên mới té xuống.
Nếu là đứa bé này lẽ thẳng khí hùng mạnh miệng, trốn tránh trách nhiệm, vậy thì cô khẳng định sẽ hung hăng đánh một trận, nhưng bây giờ nó ngủ đến đáng thương như vậy, cô lại không nỡ xuống tay.
Chờ nó tỉnh ngủ thì mới dạy dỗ vậy!
Cô nghĩ như vậy, nhưng trong lòng sợ rồi lại sợ, trống rỗng giống như bị người ta bỏ lại ở vực sâu không đáy, sắp bị chìm xuống dưới, nhưng không biết lúc nào mới có thể chìm đến đáy. Cô sợ nhất là Tam Vượng chịu không được khích tướng, chịu không được người khác kích thích liền liều mạng, người ta nhảy lên gây hấn thì nó lập tức xù lông.
Đứa bé này xùlông cũng không giống với Đại Vượng, Đại Vượng là mặt đối mặt mà hành động, từng quyền đánh vào thịt, đánh đến khi đối phương tâm phục khẩu phục. Còn đứa bé này là thông qua chuyện gì đó để chứng minh mình, sau đó khiến cho người ta kinh ngạc kính phục, loại chuyện này lỗ lã hơn phân nửa là mình.
Hiện tại là trẻ con mới lớn thì càng không thể nhẫn, cứ thích thể hiện tính hiếu thắng, không chịu nổi người ta khiêu khích mình, nhất định phải phân rõ được thắng bại mới chịu.
Kiếp trước cũng bởi vì thể hiện không chịu thua, ngày mưa lớn sấm chớp mà nó còn đi đến đập chứa nước bơi lội rồi bị sét đánh chết.
Cô vốn tưởng rằng mình rất có nắm chắc có thể thay đổi vận mệnh thê thảm kiếp trước của các con, giờ khắc này cô đột nhiên không chắc chắn nữa, hoảng hốt chột dạ vô cùng.
Vạn nhất, vạn nhất...... Con trai vẫn giẫm lên vết xe đổ thì sao, Lâm Lam cảm thấy mình tình nguyện chưa từng xuyên qua, chưa bao giờ giao tình cảm ra, cũng sẽ không thương tâm khi đối mặt với bi kịch thảm đạm.
Cô thật sự rất sợ.
Cô là người lạc quan kiên cường, chưa từng sợ một điều gì,cho dù là có xuyên qua rồi phải nuôi dạy một đám nhóc quậy, sống chung với một người đàn ông không biết sâu cạn, cả nhà cực phẩm, nhưng cô cũng chưa từng sợ qua.
Thời khắc này, cô thật rất sợ, sợ bản thân mình không thể thay đổi kết cục của bọn họ, cuối cùng cả nhà này đều bị vỡ tan thành mảnh nhỏ.
Nếu là các con gặp chuyện không may, chỉ sợ chỉ có một đứa gặp chuyện không may, cô cũng cảm thấy đất trời như muốn sụp đổ rồi.
Đại Vượng thấy Lâm Lam đứng ở nơi đó, không nhúc nhích cử động giống như một khúc gỗ, ánh mắt trống rỗng, hốc mắt đỏ bừng, sắc mặt càng ngày càng trắng, hai tay nắm chặt cây chổi, gân xanh đều nổi lên, đến cuối cùng thân thể cô còn không khống chế được mà bắt đầu run run.
Cậu bé đi nhanh đến nắm chặt lấy tay Lâm Lam,đoạt lấy cây chổi từ tay cô rồi ném ra ngoài, đỡ cô đến ngồi trên giường.
“Không có chuyện gì.” Cậu bé sử dụng giọng nói mềm mại hiếm khi xuất hiện.
Nghe thấy giọng nói của con, ánh mắt Lâm Lam mới đảo vòng vòng, nhìn cậu bé.
Đại Vượng biết cô bị hành động của Tam Vượng làm cho sợ hãi, vỗ vỗ bả vai của cô, “Không có chuyện gì.”
Cậu bé xem bên ngoài một chút, Mạch Tuệ đang đứng ở đó khóc đến nỗi mắt sưng thành quả đào.
Đại Vượng: “Em coi chừng mẹ đi, anh đi xem cha và Nhị Vượng một chút.”
Mạch Tuệ gật đầu, cầm lược chải tóc cho Lâm Lam, mỗi lần cô bé khó chịu, Lâm Lam đều sẽ chải tóc cho cô bé, rồi hát cho cô bé nghe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

