Beta: Tiểu Tuyền
Tiết Minh Lượng nhìn hai đứa nhỏ này cũng cảm thấy rất vui vẻ, liền nói: “Các em ở đây cho ấm áp a, anh đi nấu bát canh gừng cho các em uống!”
Anh đã nhìn qua thấy thớt, dụng cụ cắt gọt của nhà Lâm Lam đều được sắp xếp rất chỉnh tề, hành tây gừng tỏi đều ở trong cái giỏ đặt bên cạnh, trực tiếp lấy ra gọt vỏ cắt lát, sau đó lại đốt lửa lau nồi nấu nước, hỗ trợ nấu canh gừng.
Đang bận rộn làm việc, Lâm Lam mang theo Mạch Tuệ từ bên ngoài gấp gáp chạy về nhà.
Vừa vào cửa đã thấy một thanh niên đẹp trai đang bận rộn nhóm lửa, cô không khỏi sửng sốt một chút.
Tiết Minh Lượng lập tức đứng dậy,nóivới Lâm Lam: “Thím, thím không cần phải gấp, hai anh em không có chuyện gì.”
Lâm Lam gật đầu với cậu ta, cho là thanh niên trong thôn thấy việc nghĩa nên hăng hái giúp đỡ,nói cảm ơn một tiếng rồi không quan tâm gì mà đi vào nhà xem các con. Cô lên giường ôm ai con cùng với cả chăn mền vào trong ngực, vừa định nói chuyện, thì đã đau lòng đến chảy nước mắt.
Tiểu Vượng đưa bàn tay nhỏ bé ra muốn sờ sờ mặtLâm Lam, lại cảm thấy cả người mình lạnh như băng nên không đưa ra nữa.
Trong lòng Lâm Lam rất luống cuống, đành đi tìm mấy ngườiphụ nữ trong thôn để lát nữa dẫn mấy cô bé về nhà, còn cô dẫn Mạch Tuệ trở về trước.
Kết quả vừa vào thôn đã đụng phải đứa bé nói Tiểu Vượng và Tam Vượng bị rơi xuống sông, đã được Lưu Quý Phát cứu lên.
Hai người vừa nghe thì nhanh chóng chạy về nhà, may là các con không có chuyện gì.
Tam Vượng muốn nói gì đó, lại nghĩ đến mình đã phun nước bọt, không thể nói, cậu bé do dự một chút đã nghe thấy Tiểu Vượng nói: “Chúng con đi rửa rau......”
Tiểu Vượng đi theo cậu bé chơi đùa, cũng biết được quy tắc của mấy đứa nhỏ: đã phun nước bọt rồi thì không được tố giác với người lớn. Cậu bé chỉ là trẻ con, cũng không biết nặng nhẹ gì, chỉ cảm thấy không thể nói thì không thể nói, nếu nói ra thì người trong nhà sẽ trở nên không tốt mất. Hơn nữa cậu bé lại nghĩ đến chuyện bản thân mình là do dùng bánh nướng đổi lấy, anh ba là nhặt được, nếu cha mẹ biết anh ba xuống sông bơi lội khẳng định sẽ trả bọn họ về. Cậu bé không muốn bị đưa trở về, không muốn rời khỏi cha mẹ.
Lâm Lam đau lòng nói: “Đứa nhỏ ngốc, lúc này nước còn lạnh như băng ấy, làm sao có thể đến đó rửa rau chứ?”
Mạch Tuệ: “Tam Vượng, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, nói thật!”
Tam Vượng muốn nói thật, nhưng cổ họng giống như bị thứ gì đó chặn lại, thế nào cũng không mở miệng được.
Cậu bé đã phun nước bọt, hơn nữa cậu bé không thể bị đưa đi được.
Tiểu Vượng: “Mẹ ơi, chị ơi, em và anh ba...... đi rửa rau.” Cậu bé nghĩ thực sự chính là rửa rau, không có nói dối, chẳng qua là lúc rửa rau thì anh ba cũng thuận tiện xuống sông bơi lội thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)