Beta: Tiểu Tuyền
Thời điểm đánh được năm roi, Lâm Lam đã đau lòng đến không chịu được, cô cắn đầu ngón tay tội nghiệp nhìn Hàn Thanh Tùng, hi vọng anh có thể nhìn mình một cái.
Cô cũng không dám nhìn mông của Tam Vượng.
Đại Vượng sắc mặt như thường, Nhị Vượng và Mạch Tuệ đã nước mắt lưng tròng, Tiểu Vượng đã úp mặt vào đùi Lâm Lam,khóc ướt một mảng quần của cô.
Ánh mắt của Hàn Thanh Tùng liếc thấy bộ dáng đáng thương lã chã chực khóc của Lâm Lam, mặc dù biết cô muốn chọc cho mình đau lòng, nhưng vẫn không thể khống chế được mà dừng tay lại khi đếm đến tám.
Lâm Lam cũng biết đây là cho mình một tín hiệu, lập tức nói: “Anh Ba, xét thấy thái độ nhận sai của con, những roi còn lại cứ ghi nhớ, nếu như tái phạm thì sẽ đánh gấp bội!”
Dù sao đánh không phải là mục đích cuối cùng, sửa đổi mới là mục đích chính.
Hàn Thanh Tùng nắm cành mận gai, nhìn cô, do dự trong một chớp mắt, rồi nhìn về phía Đại Vượng.
Đại Vượng nhanh chóng đi lên trước.
Hàn Thanh Tùng đưa cành mận gai cho cậu bé, “Bắt lấy!”
Đại Vượng: “......”Cậu bé nắm cành mận gai, tay không tự chủ được run lên run xuống.
Hàn Thanh Tùng bắt đầu cởi quần áo.
Lâm Lam cùng bọn nhỏ đều mộng, anh đây là muốn làm gì?
Nhưng cô cũng biết nếu Hàn Thanh Tùng đã bắt đầu cố chấp rồi thì sẽ tương đối cứng đầu, sẽ không thay đổi, cho nên gấp đến độ chà xát hai tay.
Hàn Thanh Tùng: “Đứng trước quân pháp không màng cha con, thằng bé thay anh thi hành, không sai.” Anh quay đầu nhìn Lâm Lam, “Nếu không thì em làm.”
Lâm Lam: “......” Em lại càng không đành lòng a!
Anh cởi áo ra, trên thân thể cường kiện có rất nhiều vết sẹo lớn nhỏ, cô nhìn xem thôi cũng đã muốn rơi lệ, không nhịn được đi đến sờ sờ hôn nhẹ, làm sao mà nỡ xuống tay đánh chứ.
Tam Vượng lại bắt đầu khóc, ô ô ô, “Đánh con đi, đánh con đi, con không sợ đau......”Lúc đánh roi đầu tiên thì cậu bé đã biết mình sai lầm rồi, nhớ kỹ, đời này cũng không dám nữa, quá đau, a a a a......
Đại Vượng: “...... Nếu không hay là đánh con đi.” Đánh cha thì cậu bé tuyệt đối không dám, như vậy sẽ lưu lại ám ảnh cả đời a.
Vừa vặn Hàn Thanh Vân cố ý sang đây xem Tiểu Vượng và Tam Vượng, thấy tình cảnh này thì ngây dại, “Anh ba, chị dâu, mọi người...... đây là có chuyện gì?”
Lâm Lam thấy Hàn Thanh Vân đến thì sắc mặt mừng rỡ: “Thanh Vân, em đến thực hiện!”
Hàn Thanh Vân nhìn thấy cô thì buồn bực, chị dâu, em biết hiện tại em cũng phong nhã, nhưng chị không cần nhìn như vậy a.
Đại Vượng nhanh chóng kín đáo đưa cành mận gai cho Hàn Thanh Vân, cảm thấy đó là khoai lang bỏng tay.
Hàn Thanh Vân buồn bực hơn, mọi người làm gì vậy, tại sao lại có cảm giác lọt vào ổ trộm cắp vậy?
Lâm Lam giải thích cho Hàn Thanh Vân.
Hàn Thanh Vân mộng, tôi đây đã tạo nghiệt gì vậy? Tôi chẳng qua chỉ là đến quan tâm một chút cháu trai rơi xuống nước kiêm rời nhà ra đi của mình thôi mà, làm sao lại bị bắt ép đánh cấp trên vậy?Tôi mà dám làm vậy thì không phải mẹ nó đã sớm trở thành Cục trưởng Cục công an rồi sao? Trời ơi, vì sao tôi lại đến đây vậy?
Nhìn bộ dạng sững sờ kia, còn không trấn định bằng Đại Vượng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



