Beta: Tiểu Tuyền
Tiết Nguyên tiêu thoáng cái đã qua, tất cả mọi người lại bận rộn, Lâm Lam suy nghĩ ngày mùa cũng chỉ xử lý việc tuyên truyền cho các cô bé chỗ đan cỏ, các xã viên sẽ chờ đến khi nông nhàn rồi hãy nói.
Nào biết đâu rằng trong huyện có lệnh, nói cả nước đều phải thực hiện tuyên truyền văn minh công xã, còn để cho bệnh viện huyện xuống huấn luyện. Bất kể là ngày mùa hay nông nhàn, dù sao không có thời gian thì cũng phải tìm thời gian, sáng tạo điều kiện cũng phải tuyên truyền.
Chuyện này khiến rất nhiều đại đội khó xử, cũng nổi lên xung đột, công việc không tiện triển khai mở rộng, cán bộ chịu trách nhiệm tuyên truyền và cán bộ sản xuất vì tranh đoạt thời gian của các xã viên mà đã gây lộn mấy lần.
Đến thôn Sơn Nhai, Đổng Hòe Hoa cũng khó xử.
Chị ấy không dám cướp người với đại đội trưởng, nhiều lắm là buổi tối tuyên truyền, nhưng cày bừa vụ xuân rồi gieo trồng mùa xuân, buổi tối không phải làm thêm giờ thì chính là đã mệt chết rồi, cho nên việc tuyên truyền này căn bản không có cách nào thực hiện hiệu quả được.
Lần này còn không giống trước, thậm chí có người giám sát đến ghi chép nhân số tham dự, vốn là muốn lừa gạt một chút để đối phó nhiệm vụ cũng không được.
Đổng Hòe Hoa cơ hồ buồn đến trắng cả tóc, tìm được Lâm Lam, “Lâm Lam, em nói xem phải làm sao đây?”
Lâm Lam cười nói: “Chuyện này còn không dễ làm sao? Trước khi bắt đầu làm việc thì để cho các đội trưởng phát biểu khuyến khích động viên các xã viên phải lao động chăm chỉ hiệu quả chứ gì nữa.”
Đổng Hòe Hoa: “Nhưng đội trưởng cũng sẽ không tuyên truyền a?”
“Vậy thì chúng ta thay đội trưởng khuyến khích, toàn bộ xã viên đều tham gia, vậy thì người giám sát còn có thể nói chúng ta không tuyên truyền sao?”
“A, thật đúng đó.” Đổng Hòe Hoa như có thêm sức mạnh, “Vậy thì trước khi bắt đầu làm việc sẽ động viên một lần, giữa giờ có thời gian nghỉ ngơi hút thuốc, lại xem chút tiết mục, khi tan tầm thì tổng kết cổ vũ một chút. Diệu a.”
Lâm Lam lại liếc mắt bổ sung: “Có thời gian vụn vặt thì sẽ giải trí.”
Cứ thực hiện như vậy, thôn Sơn Nhai đã giải quyết được vấn đề ngày mùa không có cách nào làm tuyên truyền, tình huống cán bộ tuyên truyền và cán bộ sản xuất mâu thuẫn với nhau, rất nhanh đã được công xã nhận xét là tiên tiến, phái người đến học tập, sau đó toàn bộ công xã mở rộng học tập.
Sau đó chủ nhiệm Giả trong công xã được huyện thành mời đi học, truyền thụ kinh nghiệm của nông trường Sơn Thủy bọn họ.
Chủ nhiệm Giả cũng có được danh tiếng vẻ vang, lúc trở lại đã khen ngợi tuyên dương thôn Sơn Nhai, phát văn bằng và phần thưởng.
Phần thưởng là một cây bút máy giá trị năm đồng, sau khi Đổng Hòe Hoa có được thì cho Lâm Lam. Chị ấy phát hiện mặc dù Lâm Lam chưa từng đi học, lỗi chính tả cũng nhiều, còn dùng tay trái viết, nhưng người ta là dụng tâm đi học, chữ viết cũng ngay ngắn đẹp mắt. Chị ấy thật sự rất bội phục Lâm Lam, nếu không có Lâm Lam, bản thân mình làm sao có thể được đánh giá là cán bộ tiên tiến a.
Bởi vì sự kiện này mà các cán bộ đại đội càng thêm coi trọng Lâm Lam, mặc dù không phải là cán bộ đứng đắn, nhưng khi thảo luận với các cán bộ trong đại bộ đội thì rất có uy tín.
Cô chủ trì ban tuyên truyền cho thiếu nữ được khai triển không tồi, các cô bé vừa đan đuôi sam kiếm điểm công vừa học tập làm sao để bảo vệ mình.
Thái Hoa đã chạy đến, cười nói: “Cô giáo Lâm, cô nói thật hay, con nghe rất hữu dụng.”
Lâm Lam cười cười, “Hữu dụng là tốt rồi, cũng không để các cô phí lời.”
Thái Hoa lại hỏi vài vấn đề, tán gẫu một chút, sau đó lại thử dò xét Lâm Lam làm sao mà nghĩ ra biện pháp này, “Những đại đội khác cũng không coi trọng, chỉ có đại đội của chúng ta thật tốt, nghĩ đến việc bảo vệ chúng con, thật tốt.”
Lâm Lam nhìn về phía cô bé này.
Thái Hoa có tướng mạo không xinh đẹp, nhiều lắm thì tính là thanh tú, hiện tại da dẻ cũng không được khá lắm, đầu tóc hơi hoe vàng, thưa thớt. Hơn nữa hiện tại cô bé làm ra một bộ dáng biết điều có hiểu biết, nhưng trong đôi mắt lại lộ ra sự khôn khéo mà Lâm Lam liếc cái là hiểu rõ, để cho Lâm Lam có một loại cảm giác kỳ quái.
Đổng Hòe Hoa nghe thấy thì nói: “Một thằng nhóc đã lớn đi trên đường còn cởi truồng, đồ lưu manh cả ngày nhìn lén phụ nữ đi nhà xí, còn có mấy đứa nhỏ đang học nói, muốn bao nhiêu thô tục thì có bấy nhiêu thô tục. Còn các cô bé trẻ tuổi như các con, chưa từng thấy qua các mặt của xã hội, người ta chỉ cần cho một viên kẹo đã có thể bị dụ dỗ dễ dàng động tâm. Các cô là người lớn, cần phải để ý và lưu tâm nhiều hơn.”
Đổng Hòe Hoa chậm rãi nói, giải thích rất nhiều điều, có không ít chuyện cũng là thành quả trong ngày thường được Lâm Lam thay đổi một cách vô thanh vô tức.
Lâm Lam cười khẽ mà nghe, như vậy mà xem thì Đổng Hòe Hoa có thể càng giống như người xuyên không hơn cả mình rồi.
Bản thân Đổng Hòe Hoa chính là phụ nữ tiên tiến, không thích mấy tập tục xấu như là trọng nam khinh nữ, có khí chất của phái nữ quyền hiện đại.
Lại thêm việc chị ấy cũng từng được đi học mấy năm, luôn đi học tập họp hành, nên lúc nói chuyện cũng có một phong cách riêng.
Mà Lâm Lam trừ việc có chồng là Cục trưởng Cục công an, cô học tập, nói chuyện, làm việc đều có ý thức khống chế, cho nên trừ thái độ đối với các con trước và sau khi uống thuốc trừ sâu là không giống thì những việc khác cũng không có quá giới hạn.
Người khác cũng chỉ sẽ nói đại nạn không chết tất có hậu phúc, người ta đây là nghĩ thông suốt.
Thái Hoa bày ra bộ dáng nghe rất chăm chú, liên tiếp gật đầu, nói cám ơn, nói nhất định sẽ nghe thật tốt.
Lâm Lam nói: “Nếu là có nam nhân không đứng đắn muốn khi dễ các con, ngàn vạn lần đừng giữ lại, phải nói ra, các cô sẽ bắt tên đó lại.”
Thái Hoa nhìn xem Lâm Lam, một bộ dạng vô cùng thích cô sùng bái cô, “Bà nội, bà nói rất đúng.”
Lâm Lam:...... Tại sao tôi lại thành bà nội rồi, con phải gọi cô là cô giáo Lâm chứ.
Người khác họ trong thôn đều là sau này mới đến, để tỏ lòng tôn trọng đối với người dân bản địa, cũng sẽ gọi đương gia ngay lúc đó là ông, hoặc là ông bác, còn có mấy đứa nhỏ có thể gọi tộc trưởng là nội,như vậy người đồng lứa trở xuống đã tạo nên khác biệt rất lớn.
Thái Hoa họ Hà, chính là tình huống như thế.
Thái Hoa lại nói mấy câu với Lâm Lam, lúc này Yến Yến đi đến, cô bé lại đi cùng Yến Yến.
Trong lòng Lâm Lam không thiếu được việc chú ý hơn chút. Mặc dù đối phương không phải là nữ chủ, chỉ là một tiểu nha đầu không có danh tiếng gì ở nông thôn, nhưng quan hệ giữa cô bé này và nữ chủ, cùng với sự khôn khéotrong mắt, cũng khiến cho Lâm Lam cảnh giác.
Chẳng qua là cũng chỉ có ngày ngày làm trộm, không có ngày ngày phòng trộm, bản thân mình làm tốt thì sẽ không sợ. Dù sao đối phương cũng không có gì đặc biệt khác người, vạn nhất đây chỉ là tò mò đối với người đàn bà đanh đá từng uống thuốc trừ sâu nhưmình thôi thì sao?
......
Trong tháng hai, mặc dù băng tuyết bắt đầu tan, nhưng xuân hàn se lạnh, thời tiết vẫn còn rất lạnh.
Thời điểm rét tháng ba có không ít người bị cảm, Lâm Lam cũng có chút nghẹt mũi váng đầu. Chẳng qua là gần đây các đại đội mời cô không ít, cô cũng không thể nghỉ ngơi.
Hôm nay cô được một đại đội bên ngoài mời đi tuyên truyền cả buổi, lúc xế chiều thì đi về nhà dọc theo một kênh nước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)