Beta: Tiểu Tuyền
Lúc quy định được dán lên cửa, Tam Vượng cảm thấy thật khó chịu a, cảm thấy, cảm thấy cả người có cái gì đó không đúng, thỉnh thoảng sẽ phải xem một chút.
Chẳng qua thằng bé cũng không dám kéo xuống.
Mạch Tuệ thậm chí còn cố ý đặt bài thi và bài tập của mình ở trên giường gạch của bọn họ, để xem Tam Vượng có dám vẽ loạn hay không.
Tam Vượng vẫn không nhịn được, dù sao roi còn chưa đánh lên trên người, bài thi chỉ ở trước mắt, như vậy cũng giống như đang gây hấn với thằng bé: cậu có dám vẽ không.
Thằng bé cầm bút lên muốn vẽ một quả trứng thật to trên đó, kết quả bị Tiểu Vượng kéo lại, “Anh Ba nhỏ, không được nha.”
Tam Vượng hít vào một hơi, có chút không nhịn được.
Thằng bé dùng sức nhìn thoáng qua số một trăm (100) đỏ chói kia rồi cất bút máy vào.
Tiểu Vượng lập tức cất bài thi của Mạch Tuệ vào, đặt ở trên giường gạch phía bắc, “Anh Ba nhỏ thật nghe lời.”
Tam Vượng: “......”Em cho anh là vịt nhỏ chó con hay sao?
Ở trong trường học, có Đại Vượng ngó chừng, thằng bé cũng không thể làm gì khác người. Đi học thì Tam Vượng ngồi không yên, Hàn Thanh Bình cũng thông cảm cho thằng bé, học được nửa tiết lại để cho thằng bé đi ra ngoài hỗ trợ làm chút việc gì đó, hoạt động một chút, như vậy cũng không còn đáng ngại.
Tan học, về nhà, làm bài tập, ăn cơm, ngủ. Sinh hoạt bình thản, nhàm chán, cứng nhắc như vậy, tại sao có thể là anh Tam Vượng được?
Roi cũng không bị đánh trên người, vậy thì không phải là của mình! Thằng bé nhịn không được nữa a.
“Mẹ, con thấy có rất nhiều rau dại đó, con đicắt rau dại cho vịt ăn nha.”Tam Vượng đã nghĩ đếnphương pháp giải buồn, dù sao chỉ cần không phải ở nhà là được, thằng bé cảm thấy thật giống như bản thân mình đã bị mặc lên cái đàm (vật được treo ở trên đầu ngựa, lừa để điều khiển).
Lâm Lam không thể làm gì khác hơn là dặn dò thằng bé, “Ngàn vạn lần đừng làm chuyện nguy hiểm nha con.”
Đứa nhỏ này có một tật xấu, cha của nó liệt kê ra những hạng mục có thể không làm, nhưng không liệt kê ra những chuyện mà thằng bé có thể lần lượt làm thử.
Tiểu Vượng đem theo cái kèn của mình, cũng cầm một cái xẻng nhỏ, “Mẹ, con đi với anh ba đi đào rau dại.”
Lâm Lam vừa nhìn thấy con trai nhỏ thì mềm lòng, hôn nhẹ cậu bé, “Tiểu Vượng nghe lời, trông chừng anh Ba nhỏ, đừng để cho anh ấy phạm lỗi a, nếu không sẽ phải ăn roi như anh cả của con đó.”
Tiểu Vượng hơi rùng mình, trịnh trọng gật đầu, “Mẹ, con nhớ rồi!”
Có Tiểu Vượng xem chừng, Tam Vượng cũng không phạm lỗi.
Trong lòng Lâm Lam vui rạo rực, không tệ a, xem ra chính mình sẽ bắt đầu được nhẹ nhõm rồi.
Đảo mắt đã qua vài ngày, ngày mai sẽ là Tiết Thanh minh. Mặc dù là ngày mùa, nhưng ngày lễ vẫn phải vui chơi. Hàn thực ăn món ăn lạnh, phong tục địa phương chính là can bính (bánh cán mỏng).
Buổi tối tan tầm trở lại, Lâm Lam nhào bột, cô nghiền nát cây ngải non do Đại Vượng cắt rồi lấy nước, thêm vào trong bột mì tạo thành mấy khối bột màu xanh xanh, bánh cán có màu xanh đặc biệt dùng để dỗ trẻ con.
Bột sống nên còn mềm nhũn, lấy một nắm bột mì nhỏ, cán thành một cái bánh tròn lớn thật mỏng, có thể đặt ở trên chảo để nướng, cũng có thể đặt ở trong tô để chưng.
Bánh nướng áp chảo khá là dai, cuốn bánh thì mềm mại dai dai, bất kể là cuốn thức ăn hay là cuốn trứng gà đều rất ngon, ăn vào có một loại cảm giác đặc biệt thỏa mãn, người lớn trẻ con đều thích.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
