Beta: Tiểu Tuyền
Hiện tại Lâm Lam cũng không có thời gian để ý đến cô ta.
Chờ sau ngày mười lăm tháng giêng chẳng những trường học nhập học, công việc tuyên truyền cũng bận rộn lên, ngày mùa cũng được sắp xếp vào trong công việc thường ngày, cho nên người người đều không thời gian rỗi.
Còn có ai thèm quan tâm Hàn Kim Ngọc tìm đối tượng gì? Đó là rễ hành gì
Ngày mười bốn Hàn Thanh Tùng mượn xe la của đại đội, mang cả nhà đi vào huyện một chuyến, anh mua cho Lâm Lam cái máy may, thuận tiện dẫn các con vào huyện đi dạo một chút.
Lần này Mạch Tuệ và Nhị Vượng vẫn chạy thẳng đến hiệu sách, phần thưởng và tiền mừng tuổi vào ngày Tết có thể mua được vài cuốn sách.
Trước khi đi Tam Vượng nhăn nhăn nhó nhó trả cho Mạch Tuệ năm xu, đây là bồi thường việc lúc trước đã làm hỏng vở của Mạch Tuệ.
Mạch Tuệ dùng ngón tay chọc chọc đầu thằng bé, “Được rồi, lần sau không được viện lý lẽ này nữa đâu.”
Tam Vượng vui vẻ lập tức cất tiền vào lại.
Tiểu Vượng lần đầu tiên không dán lấy Lâm Lam, ngược lại muốn đi theo Tiểu Tam ca.
Lâm Lam cảm thấy so với năm ngoái thì Tiểu Vượng đã lớn lên rất nhiều, càng thêm sáng sủa, thích chơi đùa cùng các anh chị rồi, đây là chuyện tốt.
Cô cho Tiểu Vượng hai hào cất trong túi quần, để cho cậu bé mua đồ ăn vặt ăn.
Tam Vượng lôi kéo Tiểu Vượng vừa đi vừa nói thầm một chút, Tiểu Vượng lấy hai mao tiền của mình ra góp tiền.
Tam Vượng: “Chỉ ít vậy thôi sao?”Thằng bé nghĩ mẹ nhất định sẽ cho Tiểu Vượng nhiều tiền như là các anh chị vậy, huống chi thằng bé còn dập đầu đến hai lần đầu nữa. Thằng bé nói thầm: “Còn không nhiều bằng mình nữa, xem ra mẹ cũng không thiên vị em a, nói không chừng em mới là nhặt được đó.”
Tiểu Vượng nháy mắt, vẻ mặt đơn thuần, cũng không hiểu thằng bé nói gì.
Tam Vượng cất tiền đi, nắm tay Tiểu Vượng, “Chúng ta đi chơi với anh cả đi.”
Lâm Lam nghĩ Đại Vượng đã bị đánh nên cũng hiểu chuyện hơn không ít, tất nhiên sẽ không mang theo hai em trai đi đến mấy chỗ đó, nên rất ý tứ dặn dò hai câu, để cho các con tự mình đi chơi.
Dù sao huyện thành cũng không lớn, Tiểu Vượng không chạy loạn, có Đại Vượng dẫn đi cũng không có chuyện.
Đại Vượng tất nhiên không dám đến những chỗ kia, dù sao chỗ đó đã bị Cục trưởng Hàn đánh phá rồi.
Thằng bé mang theo lương khô dẫn hai em trai đi dạo phố, dù sao bọn họ cũng không thích đọc sách, có tiền cũng không thể đi mua sách được, nhiều lắm là đi xem chiếu bóng, mua đồ chơi, mua kẹo ăn.
Lúc đi xem chiếu bóng thì đã xảy ra tranh cãi, Tam Vượng muốn đi xem chiến tranh“Địa đạo chiến”, nhưng Tiểu Vượng lại lắc đầu, “Mẹ nói mắt của em không tốt, chúng ta nghe hí khúc đi.”
Cậu bé chỉ chỉ cửa đối diện.
Mặc dù Tam Vượng có học một chút gào khóc thảm thiết từ radio, nhưng cũng không có nghĩa là thằng bé thích nghe hí khúc, thằng bé không kiên nhẫn nhất chính là một nhóm người đứng ở đó lầm bà lầm bầm, hát một chữ khiến người kìm nén đến chết.
Có phim chiến tranh để xem, ai thèm nghe hí khúc chứ?
“Nghe theo anh cả.”Tam Vượng chắc chắn là Đại Vượng không thích nghe hí khúc, Đại Vượng cũng thích đánh giặc.
Đại Vượng nhìn Tam Vượng một chút rồi nhìn Tiểu Vượng một chút.
Tiểu Vượng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn tuấn mỹ lên, mắt to cười cong cong ngập nước nhìn anh cả, “Anh cả, chúng ta xem gì đây?”
Đại Vượng: “......” Em nói em đi theo làm gì? Thằng nhóc xấu xa này.
Thằng bé hung hăng nhìn cửa vào của rạp chiếu phim bên kia một cái, quay đầu lại thản nhiên nói: “Nghe hí khúc.”
Dù thế nào cũng nghe ra có chút cảm giác sống không có gì để lưu luyến.
Tiểu Vượng vui vẻ nhảy dựng lên, vỗ tay: “Oa oa oa, thật tốt quá! Nhanh đi mua vé đi!”
Mặc dù bọn họ có tiền có thể vừa xem chiếu bóng vừa nghe hí khúc, nhưng mà thời gian không đủ a. Hơn nữa, bọn họ còn phải để lại tiền để mua đồ chơi a.
Lúc mua vé, người bán vé nhìn nhìn ba người họ, cau mày, chưa từng có mấy đứa nhỏ lớn như vậy đến nghe.
Người ta hoặc là người yêu, hoặc là có cha mẹ dẫn đi, còn trường hợp này thì lạ rồi, anh trai mang theo hai bé con.
Đại Vượng: “Cha mẹ em ở bên trong.”
Người nọ vốn có chút quấn quýt, hiện tại có một lý do nên cũng không quan tâm nhiều, dứt khoát bán cho thằng bé một vé.
Từ lúc năm mới đến bây giờ vẫn luôn có phim điện ảnh và hí khúc thay nhau diễn, người đến xem bình thường cũng là người thành phố, ở nông thôn thì rất ít, cho nên vé cũng không khan hiếm.
Bởi vì Đại Vượng có vóc dáng cao nên phải mua vé,Tam Vượng hơi ngồi xổm xuống, Tiểu Vượng thì dùng sức nhảy cũng không đủ cao, cho nên anh em một tấm vé đi vào.
Tam Vượng có chút kháng cự, “Anh, em có thể tự mình đi xem phim không?”
Đại Vượng: “Không thể.”
Tam Vượng không dám nói gì, ngoan ngoãn đi theo sau Tiểu Vượng đi vào.
Thằng bé có thể trêu chọc mẹ, khi dễ chị gái, lừa gạt em trai, nhưng lại không dám đùa bỡn tính tình với anh cả. Nếu đi theo anh cả, anh cả nói nghe hí khúc thì phải nghe hí khúc.
Hơn nữa lúc qua năm mới, bởi vì thằng bé hỏi chú Thanh Vân có muốn làm bạn trai của mẹ haykhông, cha thì không nói gì, kết quả buổi tối đã bị anh cả đánh cho một trận.
Aizz, đau đến mông của thằng bé tê rần cả đêm.
Sau khi bị đánh, thằng bé nhanh chóng suy nghĩ cẩn thận một cái đạo lý: làm chồng của mẹ cũng được, bạn trai cũng được, chỉ có thể là cha của nó thôi.
Nghĩ tới đây, thằng bé thở dài.
Ca kịch lần này diễn là “Bạch mao nữ”.
Tam Vượng: “Tại sao không phải là Dương Tử Vinh? Nếu là Dương Tử Vinh, có chuyện gì của Hoàng Thế Nhân sao?”
Đại Vượng đưa tay ấn ấn đầu của thằng bé, ý bảo nó an tĩnh lại, đừng quấy rầy mình ngủ!
Lúc hát đến “Gió bắc kia thổi, bông tuyết kia bay ~~” Tam Vượng đã không nhịn được buồn ói: “Nếu là A Khánh tẩu, sớm đã cho một cái tát rồi, bay cái gì mà bay?”
Phía trước có người quay đầu lại trừng thằng bé.
Tiểu Vượng giơ ngón trỏ lên với thằng bé: “Xuỵt ~~~”
Tam Vượng: “......” Cảm thấy trên mông như có một cái đinh, so với việc bị khóa lại còn khó chịu hơn.
Sớm biết thế đã không ham hai hào để cho Tiểu Vượng góp tiền vào rồi, bây giờ thì hay rồi, tự mình chịu tội.
Tiểu Vượng lại nghe đến vui vẻ hớn hở, vóc người cậu bé thấp, đứng cũng không có vấn đề gì, hai cái tay nhỏ bé còn vẫy vẫy nhiều lần.
Tam Vượng đột nhiên sinh ra một suy nghĩ trong đầu, cảm thấy nếu mình và anh cả đi xem phim, để em trai ở chỗ này nghe hí khúc một mình, xem chiếu bóng xong lại đi đón em thì cũng không có vấn đề gì cả.
Dù sao em trai xem đến mê mẩn như vậy, cũng sẽ không chạy loạn.
Thằng bé quay qua lay lay cánh tay Đại Vượng, kề sát lại nói nhỏ hai câu.
Đại Vượng giơ hai tay dán lên mặt của thằng bé rồi ấn nó về chỗ ngồi, đều tại em cả! Do em nghĩ ra cách tồi đó!
Thật vất vả mới nhịn đến lúc hí khúc được hát xong, Tam Vượng thoáng cái đã nhảy dựng lên hoan hô, “Hay qúa, hết rồi!”
Tiểu vượng: “Còn có ~~”
Tam Vượng: “Hết rồi.”
Ở giữa có nghỉ ngơi một lát, tí nữa còn nửa bài.
Tam Vượng không muốn nghe, nên lừa dối Tiểu Vượng nói là đã hết rồi.
Tiểu Vượng bĩu môi.
Đại Vượng vừa muốn nói vậy thì tiếp tục nghe, Tam Vượng đã kéo Tiểu Vượng bỏ chạy, “Ai nha, còn phải đi mua xe hơi nhỏ nữa, em quên mất rồi sao, đi mau đi mau, đừng để lát nữa thì trời sẽ tối mất. Chúng ta đã nghe cả một ngày rồi, cha mẹ sẽ lo lắng đó.”
Tiểu Vượng nghe đến mê mẩn, hơn nữa cậu bé còn nhỏ, không có khái niệm về thời gian.
Vừa nghe trời tối thì cha mẹ tìm không được nên cậu bé gấp gáp, lập tức chạy theoTam Vượng.
Đại Vượng: “......”
Rốt cục thoát ra khỏi cửa rạp hát, Đại Vượng than dài một hơi, cảm giác như sống lại.
Chẳng qua mặt ngoài vẫn nhìn không ra thằng bé nghĩ gì, mặt vẫn không chút thay đổi.
Ngược lại là Tam Vượng đã ca hát như nông nô xoay người rồi, vui vẻ đến nhảy dựng lên: “Môn thần môn thần khiêng đại đao, đại quỷ tiểu quỷ không vào được......”
Tam Vượng kéo lấy Tiểu vượng: “Đi, anh cả sẽ mua súng cho chúng ta.”
Đại Vượng lại dẫn bọn họ đi đến một chỗ chuyên bán đồ chơi và văn phòng phẩm, những thứ đồ này khá đắt đỏ, chỉ có những người dư dả mới có thể mua cho con cái thôi, cho nên không cần phiếu cũng mua được.
Đại Vượng và Tam Vượng vốn là muốn mua một thanh súng, nhưng lúc hỏi thì biết là đến tám đồng một thanh.
Tam Vượng: Sao không đi cướp đi?!!
Sau đó bọn họ lại xem xe.
Bé trai bất kể là bao nhiêu tuổi, luôn có hứng thú đối với xe và súng.
Vừa hỏi, phải năm đồng sáu.
TamVượng: Bán con cho chú luôn có đượckhông?
Tiểu Vượng chỉ vào một hộp âm nhạc, muốn cái kia.
Ba Vượng: “Không cần hỏi, bán cả hai chúng ta cũng không mua nổi.”
Tiểu Vượng vừa nghe thấy là rất đắt, thì đã biết điều không cần, cậu bé lấy cây kèn acmonica của mình ra đứng ở một bên thử thổi khúc gió bắc kia, để cho các anh chọn đồ chơi.
Dù sao cậu bé cũng đã nghe hí khúc rồi, trong lòng rất thỏa mãn.
Đại Vượng tính sơ qua tiền của bọn họ, bọn họ dập đầu với cha mẹ hai lầncộng thêm tiền đi ra ngoài chúc tết, tiền kiếm được từcuộc thi, tổng cộng cũng là hơn hai đồng, trong đó còn cộng thêm tiền mà Tam Vượng làm bạn trai cho người ta kiếm được.
Ai, tiền mình thắng được đã bị thu mất rồi.
Cuối cùng, khẽ cắn răng, súng thằng bé muốn sẽ đổi thành ná, mua thêm cho em trai một chiếc xe nhỏ. Chiếc lớn mua không nổi, chỉ có thể mua xe hồi lực nhỏ, mặt khác còn mua cho Tiểu Vượng một con ếch xanh có thể nhảy lên khi bị ấn, hai em trai có thể chơi cùng nhau.
Xe hồi lực rất nhỏ, nhưng khi đè xuống rồi kéo lui lại, lúc buông ra thì sẽ sùng sục sùng sục chạy về phía trước, mấy đứa nhỏ rất thích.
Con ếch màu xanh thì trẻ con trong nhà chưa từng thấy qua, cũng là thứ hiếm thấy.
Hai em trai rất hài lòng.
Chính là lúc chọn ná có chút khó khăn, Đại Vượng chọn trúng một cái ná tốt, không phải là loại bị làm ẩu, mà là một cái ná thân được làm từ gỗ chắc chắn,có hai đầu cao su màu vàng hơi mờ, ở giữa có da bọc đạn làm từ da trâu tinh khiết, xúc cảm tốt, co dãn mười phần.
Cộng tất cả tiền lại, còn thiếu năm xu.
Hoặc là không lấy ếch xanh, hoặc là phải đổi một cái ná bình thường.
Tiểu Vượng thấy anh cả đứng ở đó nãy giờ không nói gì, chân mày nhíu chặt, giống như rất khó xử.
Cậu bé dừng thổi kèn anmonica rồi hỏi Tam Vượng chuyện gì xảy ra.
TamVượng nhỏ giọng nói: “Không đủ tiền.” Còn bảo cậu bé nhỏ giọng, tránh bị người ta nghe thấy rồi chê cười không có tiền còn muốn mua.
Tiểu Vượng cũng không thổi anmonica nữa, chỉ chỉ vào con ếch xanh, “Em không cần.”
Vừa nghe cậu bé nói như thế, Đại Vượng lập tức tỏ vẻ muốn đổi cái ná bình thường khác.
Nhân viên bán hàng nhìn ba anh em này thật thú vị, anh cả thì bày ra gương mặt tuấn tú không lên tiếng, thằng nhóc da đen trên tráncó một hình trăng lưỡi liềm thì hận không thể nhảy lên trời, còn đứa bé nhỏ nhất thì xinh đẹp trắng trắng mềm mềm với cái kèn acmonica không rời tay.
Anh ta cười nói: “Được rồi, đều bán cho các em đó.”
Đại Vượng nhìn anh ta, trong mắt có vẻ vui mừng, chẳng qua là cũng có nghi ngờ, dù sao nhân viên bán hàng làm sao có thể làm chủ.
Nhân viên bán hàng gật đầu: “Anh làm chủ được.”
Những món đồ chơi này là do anh ta làm ra, ông chủ cho anh để ở nơi này bán, tất nhiên là anh có thể định đoạt, ừ, có quan hệ chính là tùy hứng như vậy.
Ba đứa nhỏ lập tức cao hứng, như vậy mỗi người đều giống nhau, tất cả đều vui vẻ.
Mặc dù không mua được mứt quả, nhưng thứ đó không có cách nào đem về nhà khoe khoang, mấy món đồ chơi như vậy người trong thôn cũng không có đó.
Tam Vượng cao hứng đến nhảy lên.
Tiểu Vượng cười hì hì, “Tiểu Tam ca anh là con ếch lớn.”
Tam Vượng lập tức “Oa oa oa” đuổi theo cậu bé đòi cắn, khiến Tiểu Vượng cười khanh khách.
Đến thời gian ước định thì đi xã mua bán hội họp, nhưng lại không thấy cha mẹ, một lát sau mới thấy hai người bọn họ vai sóng vai trở lại.
Tam Vượng tinh mắt, thấy bọn họ dựa vào gần như vậy, vừa rồi nhất định là nắm tay nhau.
Hắc hắc.
Bởi vì các con đều tự đi chơi, Hàn Thanh Tùng phát hiện chỉ còn lại mình và vợ, không thể thiếu việc dẫn cô ấy đi dạo một chút, hai người đi dạo đường cái, mua mứt quả.
Mặc dù anhbuồn bực không nói chuyện, nhưng Lâm Lam lại biết, đây là đang thỏa mãn yêu cầu ước hẹn của mình với bạn trai.
Thấy các con đều đã quay lại, bọn họ phải đi mua máy may, nhãn hiệuPhi Yến, tổng cộng tiêu hết 155 đồng tiền, thuận tiện mua một ítkim chỉ.
Nhị Vượng và Mạch Tuệ cũng chọn được quyển sách yêu thích, hai người vừa cao hứng vừa tiếc hận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

