Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Xuyên Thành Vợ Cũ Pháo Hôi, Mang Theo Bé Con Đi Tìm Chồng Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Người đàn ông này trông có vẻ dữ dằn, nhưng thật ra cũng dễ bị lừa.

An Họa yên lòng.

Hai người lần lượt đi ra khỏi phòng.

Đông Đông đang ở bên ngoài, khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng, hết nhìn ba lại nhìn mẹ.

An Họa cười nói: "Ba mẹ vừa mới bàn bạc, muốn làm cho Đông Đông một cái giường tầng, sau này Đông Đông có thể trèo lên trèo xuống chơi đùa rồi."

Mắt Đông Đông lập tức sáng lên: "Thật không ạ?"

An Họa huých tay Tiêu Chính.

Tiêu Chính: "Thật, ba biết làm, hồi nhỏ ba từng học nghề mộc."

An Họa cũng không biết điều này, ngạc nhiên nói: "Anh còn biết đóng đồ gia dụng nữa sao? Giỏi vậy!"

Cái này có gì mà giỏi. Với lại, chẳng phải cô nên cảm thấy quê mùa sao? Một người thợ mộc ở nông thôn kia mà.

Đông Đông học theo mẹ, reo lên: "Ba giỏi quá!"

Một lớn một nhỏ đều nhìn anh với ánh mắt sùng bái.

Người đàn ông từng xông pha trận mạc lúc này lại đang khom lưng quét nhà, động tác vẫn thuần thục như vậy.

Người đàn ông chủ động làm việc nhà, thêm 1 điểm!

Ánh mắt An Họa lướt qua cánh tay trần, vòng eo đang cúi xuống và bắp đùi của anh.

Trông thật rắn rỏi và mạnh mẽ, toát lên một vẻ nam tính nguyên thủy, làm người ta không khỏi liên tưởng đến báo săn trên thảo nguyên, mãnh hổ trong rừng rậm...

An Họa đã từng hẹn hò với vài người bạn trai, kiểu nào cũng có, chỉ là chưa có kiểu... kiểu đàn ông mạnh mẽ rắn rỏi này, nếu anh đứng bên cạnh với tư cách là người bảo vệ, chắc hẳn sẽ rất có cảm giác an toàn...

An Họa cũng bắt tay vào dọn dẹp.

"Chậu ở đâu vậy? Lấy nước thế nào?"

Tiêu Chính tìm chậu, dẫn cô ra vòi nước máy trong sân.

"Có giẻ lau không?"

Tiêu Chính lại tìm giẻ lau cho cô.

Tiêu Chính làm việc vừa nhanh vừa gọn gàng, việc mà An Họa cho là lớn lao, dưới sự dẫn dắt của anh đã nhanh chóng hoàn thành.

Hành lý An Họa mang đến đều là quần áo và đồ dùng cá nhân, nhưng đồ dùng trong nhà vẫn còn thiếu rất nhiều.

Cô nói: "Đến cửa hàng dịch vụ mua thêm chút đồ đi."

Tiêu Chính nhìn cô dò xét, thật sự không đi nữa sao?

"Đông Đông, đi nào, chúng ta đi mua đồ."

Đông Đông đang quan sát kiến trong sân lập tức đứng dậy, lon ton chạy đến trước mặt ba mẹ, chìa hai tay ra.

Tiêu Chính không hiểu cậu bé đang làm gì.

An Họa nói: "Con muốn anh dắt tay bé đấy, ba mẹ mỗi người dắt một bên, đúng không Đông Đông?"

"Mẹ thông minh!" Đông Đông gật mạnh đầu.

Tiêu Chính nắm lấy tay con trai, nét mày lạnh lùng trở nên dịu dàng, anh muốn mỉm cười, nhưng cơ mặt đã lâu không hoạt động có chút cứng đờ, không cười thành công.

Mẹ dắt bên trái, ba dắt bên phải, Đông Đông ở giữa vừa đi vừa nhảy chân sáo.

Trước đây cậu bé thấy những bạn nhỏ khác như vậy, vô cùng ngưỡng mộ, bây giờ cuối cùng cậu bé cũng có ba mẹ cùng dắt tay rồi!

Tính cách của Đông Đông có chút trầm lặng và hướng nội, nhưng niềm vui sướng khi gặp ba hiện rõ trên nét mặt, rõ ràng hoạt bát hơn bình thường rất nhiều.

Khóe miệng An Họa nở một nụ cười.

Tiêu Chính quay đầu nhìn.

Cảnh tượng lúc này có chút không chân thực.

Lúc mới kết hôn, Tiêu Chính vẫn đang học nâng cao ở trường tại tỉnh, tính ra họ chỉ sống cùng nhau được một năm.

Cũng chính trong một năm đó, sự không hợp nhau của cả hai đã bộc lộ hoàn toàn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc