Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
An Họa ghét bỏ anh đến tận xương tủy, anh cũng không chịu nổi lối sống tiểu thư tư sản của cô.
Khi xem mắt, vẻ đẹp và học thức của An Họa có sức hấp dẫn rất lớn đối với đàn ông, đặc biệt là một sĩ quan xuất thân nông thôn như Tiêu Chính, cưới được một cô vợ sinh viên thành phố là chuyện làm rạng danh tổ tông.
Sau này sống chung rồi mới biết không đơn giản như vậy.
Nhưng cũng không thể nói là hối hận hay không, lựa chọn do mình đưa ra, hậu quả cũng nên do mình gánh chịu.
Còn về khao khát có vợ con và một mái ấm, từ lâu đã bị anh chôn chặt dưới đáy lòng.
"Ồ, Phó đoàn trưởng Tiêu, đi cùng vợ con đấy à."
Trên đường có người chào Tiêu Chính, nhưng ánh mắt lại đổ dồn vào An Họa.
Chuyện vị Phó đoàn trưởng Tiêu khó tính cưới được một cô vợ xinh như tiên đã lan truyền khắp khu gia binh.
An Họa mỉm cười, dáng vẻ tự nhiên phóng khoáng, mặc cho mọi người nhìn ngắm, thỉnh thoảng còn trò chuyện vài câu.
An Họa trước kia đừng nói là người không quen, kể cả người quen, chỉ cần không vừa mắt cô, cô còn chẳng thèm liếc nhìn.
Tiêu Chính nghi ngờ.
Một người không thể không thay đổi, nhưng cũng không thể hoàn toàn thay đổi bản tính.
An Họa cô... thật sự như hai người hoàn toàn khác so với trước đây!
Những thứ bán ở cửa hàng dịch vụ về cơ bản có thể đáp ứng nhu cầu sinh hoạt hàng ngày, An Họa tạm thời mua trước chậu rửa mặt, chậu rửa chân, khăn mặt, giấy vệ sinh và những thứ khác, nhớ ra nhà có hai bếp lò nên đặt thêm hai cái nồi sắt.
Tiêu Chính ngạc nhiên hỏi: "Em định nấu cơm à?"
Cô ấy trước giờ có bao giờ động tay vào việc bếp núc đâu.
Anh lại nói: "Em không cần phải ép mình đâu, chúng ta ăn ở căng tin là được rồi."
An Họa lắc đầu, "Ngày nào cũng ăn căng tin không ngán sao? Vẫn nên tự nấu cơm thì hơn." Rồi cô lại tự khen: "Hai năm nay em học nấu ăn với mẹ, tay nghề cũng khá lắm, anh cứ chờ em nấu món ngon cho mà xem."
Nhưng Tiêu Chính lại không có phản ứng gì.
Sao cô có thể nấu cơm cho anh ăn được? Chắc lại trêu anh thôi.
Nhân viên bán hàng ở cửa hàng dịch vụ lén lút quan sát hai người trước mặt.
Một người đẹp mỏng manh, một con thú mặt lạnh.
Không lẽ Phó đoàn trưởng Tiêu đã cứu mạng vợ mình sao?
Hôm nay không kịp nhóm lửa nấu cơm, đến giờ ăn, Tiêu Chính liền dẫn vợ con đến căng tin.
An Họa dẫn con tìm chỗ ngồi, Tiêu Chính đi mua phiếu cơm phiếu thức ăn.
Một người phụ nữ trung niên đi ngang qua An Họa, đi được vài bước lại quay đầu nhìn cô, "Em là Tiểu An phải không?"
An Họa ngơ ngác.
Người phụ nữ cười nói: "Chị tên là Cát Hồng Anh, chồng chị là chính ủy ở đây, lúc em và Tiêu Chính tổ chức tiệc cưới ở tỉnh, chị cũng có đến dự đấy."
An Họa đứng dậy, cười nói: "Ngại quá chị dâu, em không nhận ra."
"Không sao không sao." Cát Hồng Anh ra hiệu cho cô cứ ngồi, sau đó nhìn Đông Đông vài lần, "Đây là con trai của Tiêu Chính phải không? Cậu nhóc thừa hưởng nét đẹp của mẹ, trông chẳng giống ba chút nào cả."
An Họa nhìn theo Cát Hồng Anh rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


