Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Xuyên Thành Vợ Cũ Pháo Hôi, Mang Theo Bé Con Đi Tìm Chồng Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Sau một thời gian đấu tranh tư tưởng, Tiêu Chính đã đưa ra quyết định. Nếu An Họa muốn theo đuổi cái gọi là tình yêu chó má đó, vậy thì để cho cô được như ý muốn đi.

Chẳng phải chỉ là ly hôn thôi sao? Anh cũng không phải không lấy được vợ.

"Vào đây với tôi." Tiêu Chính đặt con trai xuống, đi vào một căn phòng trước.

An Họa sững sờ một lúc rồi vội đi theo.

"Đóng cửa lại."

Anh hung dữ thật.

An Họa sợ sệt làm theo.

Tiêu Chính mặt không cảm xúc nói: "Đơn ly hôn tôi đã nộp lên rồi, được phê duyệt là có thể làm thủ tục."

Lúc này An Họa mới nhớ ra, nguyên thân đã viết thư đòi ly hôn.

"Ờm... em không phải đến để ly hôn với anh, em đến đây để theo quân, sống cùng anh."

Tiêu Chính sững sờ rồi sa sầm mặt nói: "Ly hôn là trò đùa à? Nói ly hôn thì ly hôn, nói không ly hôn là không ly hôn sao?"

Hả?

Ý của nam chính là, chẳng lẽ anh muốn ly hôn với cô? Nữ chính đã xuất hiện rồi sao?

An Họa lập tức cảm thấy khủng hoảng: "Sao cơ? Anh muốn thoát khỏi em đến vậy à? Em đã từ chức để đến đây tìm anh mà anh lại muốn ly hôn? Anh có còn lương tâm không? Đồ phụ bạc!"

Tiêu Chính: ...?

An Họa tức giận, trên gương mặt còn đỏ ửng, đôi mắt ngấn nước trừng mắt nhìn anh, trông vô cùng uất ức.

Trong phút chốc, Tiêu Chính suýt chút nữa đã hoài nghi người thay lòng đổi dạ là chính mình.

An Họa vẫn chưa nói xong.

"Từ lúc mang thai, sinh con đến chăm con, tất cả đều do một mình em gánh vác, anh ngoài gửi tiền về ra thì có giúp được chút nào không? Có chăm con ngày nào không? Có quan tâm em một câu nào không? Anh có biết mấy năm nay một mình em vất vả thế nào không?"

Thật ra có nhà mẹ đẻ ở đó, cũng không đến nỗi vất vả như vậy, nguyên chủ còn ước gì không phải sống cùng nam chính.

Nhưng An Họa đã tiếp nhận một mớ hỗn độn này.

Thử hỏi, sau khi bị vợ cắm sừng, người đàn ông làm sao có thể không còn khúc mắc mà tiếp tục sống chung với vợ được chứ?

An Họa chỉ có thể trái với lương tâm, ra tay trước để chiếm thế thượng phong.

Quả nhiên, sau khi Tiêu Chính nghe những lời này, khí thế liền yếu đi.

Là một quân nhân, anh vốn đã cảm thấy có lỗi với gia đình rất nhiều.

Tiêu Chính chưa bao giờ thấy một An Họa ngang ngược vô lý mà lại sống động như vậy.

Không biết vì sao, ý định ly hôn vốn kiên định của Tiêu Chính lại dao động.

Nếu cô đã biết quay đầu là bờ, vậy thì cho cô một cơ hội nhỉ?

"Nghĩ kỹ chưa? Không ly hôn nữa?" Anh dò xét nhìn cô.

"Em đã mang Đông Đông từ xa đến đây rồi, thật sự không ly hôn nữa." An Họa nói với vẻ mặt nghiêm túc, rồi nói tiếp: "Còn nữa, chuyện này dừng ở đây, sau này đừng nhắc đến hai chữ ly hôn nữa, con nghe thấy không tốt."

Rốt cuộc là ai gây sự trước chứ? Chẳng phải là cô sao.

Tiêu Chính im lặng rất lâu, lâu đến mức trong lòng An Họa cũng bắt đầu thấp thỏm, tưởng rằng cửa ải này không qua được, anh mới trầm giọng nói: "Được, hai mẹ con cứ ở lại trước đi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc