Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Xuyên Thành Vợ Cũ Pháo Hôi, Mang Theo Bé Con Đi Tìm Chồng Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Đợi Tiêu Chính đi làm xong, An Họa mới nhớ ra, anh vẫn chưa giới thiệu cho cô về tình hình của các nhà hàng xóm.

Nhưng cũng không quá quan trọng, An Họa tự mình suy nghĩ một lúc, cũng đã có phương án.

Cô đến cửa hàng dịch vụ mua một cân rưỡi bánh bông lan, chia làm ba phần, rồi lấy ra một hộp bánh quy được đóng gói đẹp mắt mang từ tỉnh về.

Cô chỉ đến thăm nhà Sư đoàn trưởng, nhà Chính ủy, nhà Tham mưu trưởng và nhà Phó chính ủy, đây cũng chính là mấy nhà ở xung quanh cô.

Đầu tiên là đến nhà Sư đoàn trưởng, mang theo bánh quy.

An Họa gõ cửa, một lúc sau, từ bên trong mới vọng ra một giọng nói trong trẻo, nhàn nhạt.

Cửa mở ra, xuất hiện trước mắt là một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, dung mạo xinh đẹp, được chăm sóc kỹ lưỡng, một thân sườn xám màu xanh đậu làm nổi bật vóc dáng mềm mại, trên vai tùy ý khoác một chiếc khăn choàng tơ tằm.

Đồng tử của An Họa lập tức co lại, cô ấy vẫn còn mặc sườn xám sao?

Nguyên chủ cũng có rất nhiều sườn xám đẹp, đều được An Họa cất vào không gian, mong rằng sau này có cơ hội mặc thử, nhưng bây giờ chắc chắn sẽ không mặc ra ngoài. Mặc dù hai năm sau cái gọi là cuộc vận động mới chính thức diễn ra, nhưng khi ở trong dòng chảy của lịch sử, sẽ phát hiện sự phát triển của lịch sử không có ranh giới rõ ràng như vậy. Trước khi lá bay, gió đã nổi lên rồi.

Lấy trang phục làm ví dụ, bây giờ trên đường phố ở tỉnh thành cũng không thấy ai mặc sườn xám, đa phần là trang phục công nhân, phụ nữ trẻ thì nhiều người mặc váy liền thân.

Không biết Ôn Tuyết Mạn có nhạy bén về chính trị hay không, hay là gan lớn, nhưng An Họa sẽ không vì vẻ đẹp nhất thời mà đi ngược lại với xu thế chung.

"Chị là vợ của Sư đoàn trưởng Trần phải không? Chào chị, tôi tên là An Họa, là người nhà của Tiêu Chính, đây là con trai tôi, Đông Đông." An Họa mỉm cười.

Đông Đông lễ phép chào: "Chào dì ạ."

Khóe miệng người phụ nữ hơi nhếch lên, cao quý gật đầu, "Tôi tên là Ôn Tuyết Mạn, mời mọi người vào trong."

Trong nhà, phần lớn đồ đạc cũng do tổ chức cấp phát, nhưng bộ sofa có lò xo rõ ràng là tự mua, còn sắm thêm một bộ tủ bếp bằng gỗ gụ, trên tường treo một chiếc đồng hồ tinh xảo, trên bàn có bình hoa cổ và các vật trang trí khác... Tóm lại, có rất nhiều chi tiết tinh tế.

"Tiểu Kiều, mang cà phê cho khách."

Một cô gái khoảng hai mươi tuổi bước ra, nghe Ôn Tuyết Mạn dặn dò, vội vàng đáp một tiếng.

An Họa ngập ngừng hỏi: "Tiểu Kiều là..."

Ôn Tuyết Mạn thản nhiên nói: "Cô ấy là người giúp việc nhà tôi."

Nhiều gia đình cán bộ sẽ tìm người thân ở quê lên giúp việc nhà và trông trẻ, làm công việc của người giúp việc, nhưng không ai treo hai chữ "người giúp việc" trên miệng cả.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc