Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hơn nữa, Tiểu Kiều đối với Ôn Tuyết Mạn rất cung kính, trông cũng không giống họ hàng, vậy thì là quan hệ thuê mướn rồi.
"Trước đây tôi chỉ uống cà phê hạt của Brazil, bây giờ không mua được nữa, đây là của Indonesia, cô uống tạm nhé." Ôn Tuyết Mạn dùng ngón tay thon dài nhấc chiếc tách cà phê tinh xảo lên, tựa người vào sofa, dáng vẻ nhàn nhã.
An Họa nếm thử một ngụm, hương thơm nồng nàn của cà phê lan tỏa trong miệng.
Cô nói: "Chất lượng vẫn rất tốt."
Ôn Tuyết Mạn cười: "Tôi đã mời mấy người uống cà phê, đều nôn ra cả, chỉ có cô là biết uống. Tôi nghe nói cha cô là giáo sư đại học? Cô học nhạc Tây phương à?"
An Họa gật đầu: "Vâng, tôi chơi violin."
Mắt Ôn Tuyết Mạn sáng lên: "Không biết tôi có vinh hạnh được nghe một bản không."
An Họa tỏ vẻ tiếc nuối: "Thật ngại quá, đàn của tôi để ở tỉnh rồi, không mang theo."
Ôn Tuyết Mạn lập tức ỉu xìu, thở dài: "Lão Trần không cho tôi nghe máy hát, không cho tôi khiêu vũ, ngay cả đọc sách gì cũng phải qua anh ấy kiểm duyệt. Thế giới tinh thần của tôi cũng hoang vu như cái nơi quỷ quái này vậy."
An Họa không đáp lời.
Ôn Tuyết Mạn đột nhiên phấn chấn trở lại, mong chờ nhìn An Họa: "Cô đến đây là tốt rồi, sau này cũng có người trò chuyện với tôi. Nói thật với cô, tôi với bọn họ chẳng hợp nhau chút nào, nhưng ngay lần đầu gặp cô, tôi đã cảm thấy chúng ta là cùng một loại người."
An Họa mỉm cười, nếu Ôn Tuyết Mạn cứ giữ lối sống này, chắc chắn sẽ gặp họa trong hai năm tới. Nếu ở một thời không khác, cô có thể sẽ làm bạn với Ôn Tuyết Mạn, nhưng bây giờ, vẫn nên ít qua lại với cô ấy thì hơn.
Ngồi một lúc, An Họa liền cáo từ.
Nhà thứ hai cô đến thăm là nhà Phó chính ủy Vương, vợ của Phó chính ủy Vương tên là Liêu Tam Muội, vừa cùng Chu Mai Hoa đến thăm An Họa.
"Ối, xem cô khách sáo chưa kìa, còn mang quà cáp làm gì, mang về cho bọn trẻ ăn đi!"
"Chỉ là một chút bánh bông lan thôi, gọi là có chút lòng thành, chị dâu cứ nhận lấy đi ạ."
Hai người giằng co một lúc, Liêu Tam Muội mới ngại ngùng nhận lấy bánh.
Một cậu bé bảy tám tuổi lập tức vỗ tay la lớn bên cạnh: "A, a, ăn gà nào, ăn gà nào"
"Thằng nhóc này, chỉ biết ăn thôi!" Chu Mai Hoa cười mắng cậu con trai nhỏ, rồi quay sang An Họa: "Thật đấy, hai người nhất định phải qua nhé!"
An Họa nói: "Nhà em còn nhiều việc chưa làm xong, hôm nay không vội đâu, chúng ta ở ngay đối diện, sau này còn nhiều cơ hội sang ăn chực cơm của chị dâu, đến lúc đó chị đừng chê em là được."
Chu Mai Hoa chỉ cảm thấy An Họa nói chuyện thật dễ nghe, ngay cả lời từ chối cũng khiến người ta không thể nào giận được.
Chị ấy bất đắc dĩ lườm yêu An Họa một cái, "Được rồi, lần sau mời em, không được lằng nhằng như vậy nữa đâu đấy."
An Họa cười gật đầu.
Nhà cuối cùng đến thăm là nhà Dư Bảo Sơn.
Người mở cửa chính là cô gái đã nhìn trộm ở góc tường sáng nay.
Cô ấy thấy An Họa ở cửa, ánh mắt liền cụp xuống một cách không tự nhiên, lắp bắp nói: "Chị... chị tìm ai?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


