Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
An Họa từ tốn nói: "Em đã đọc rất nhiều sách, hiểu ra nhiều điều, xuất thân nông thôn không phải là điều đáng xấu hổ, không có học thức cũng không phải lỗi của họ, ngược lại, đó chính là minh chứng cho việc họ bị áp bức, bóc lột trong xã hội cũ... Tóm lại, thế giới quan của em đã được định hình lại, em không còn là em của ngày xưa nữa."
Ánh mắt Tiêu Chính đầy kinh ngạc: "Em đọc sách gì mà lợi hại vậy!"
An Họa: "...Sách của Mác, Engels, Lenin, Mao đều đọc cả, anh là cán bộ lãnh đạo của giai cấp vô sản, cũng nên đọc nhiều những cuốn sách này."
Tiêu Chính có chút chột dạ, anh thích người có học thức, nhưng bản thân lại không thích đọc sách. Trước khi vào quân đội anh chỉ biết viết tên mình, sau khi vào quân đội mới thoát nạn mù chữ, nhưng cứ nhìn thấy sách là đau đầu, chỉ hứng thú với những gì liên quan đến quân sự, chiến đấu.
"Vậy sự thay đổi của em đều là do đọc sách sao?" Tiêu Chính nhìn An Họa không chớp mắt.
Chắc anh muốn hỏi tại sao thái độ của cô đối với anh lại thay đổi lớn như vậy.
"Đúng vậy, trước đây em đối xử không tốt với anh là vì kiêu ngạo và định kiến, cảm thấy anh không bằng những tài tử có học thức, nhưng bây giờ em cho rằng, anh có thể từ một chàng trai nghèo không biết chữ trở thành như ngày hôm nay, chứng tỏ lòng dũng cảm, trí tuệ, nghị lực đều thuộc hàng đầu, anh là người anh hùng được tôi luyện trong lửa đạn, là người đáng yêu nhất bảo vệ đất nước và nhân dân." An Họa nhìn thẳng vào mắt Tiêu Chính, rất chân thành, vì những gì cô nói đều là suy nghĩ thật của mình.
Tiêu Chính ngẩn người.
Anh đã nghe không ít lời khen ngợi, cũng đã thấy không ít ánh mắt ngưỡng mộ.
Nhưng chưa có khoảnh khắc nào như bây giờ, khiến trái tim anh rung động.
"Thật ra anh có thể xem em là hai người, một là 'em' của ngày xưa, 'em' đó đã chết rồi, một là 'em' của hiện tại, một 'em' hoàn toàn mới, đã lột xác."
Hoàn toàn mới... đã lột xác...
Tiêu Chính nghiêm túc nhìn An Họa, vẫn là gương mặt quen thuộc, nhưmg lại toát ra một thần thái hoàn toàn khác trước, sống động và cuốn hút...
Yết hầu anh chuyển động mấy lần, cuối cùng chỉ bật ra một tiếng "Ừm", nhẹ nhàng mà kiên định.
Từ giây phút này, trong lòng Tiêu Chính nảy mầm một thứ tình cảm xa lạ, theo thời gian, nó sẽ bén rễ và đâm chồi, lan tỏa đến mọi ngóc ngách trong cơ thể, thậm chí cả tâm hồn anh.
An Họa thấy trán anh lấm tấm mồ hôi, liền đưa ca nước đến bên miệng anh: "Anh uống chút nước đi."
Ánh mắt Tiêu Chính lướt qua những ngón tay trắng nõn, thon dài của cô rồi cúi đầu, uống từng ngụm lớn, như thể đang khát cháy cổ họng.
Cổ anh rắn chắc, bị nắng hun đến mồ hôi nhễ nhại, yết hầu lên xuống theo từng ngụm nước, những giọt mồ hôi chảy dọc xuống cổ, lặn vào lồng ngực vạm vỡ bên dưới lớp áo may ô.
Đôi mắt trong veo của An Họa khẽ rung động, đây là lần đầu tiên cô phát hiện ra, một người đàn ông mồ hôi nhễ nhại không tỏa ra mùi hôi khó chịu, mà là mùi của hormone.
Hay là, tối nay để Đông Đông ngủ một mình?
"Ba ơi, con cũng muốn uống, để lại cho con một ít!" Đông Đông mím đôi môi khô khốc, sốt ruột nhìn ba mình.
An Họa bật cười: "Đừng tranh, đừng tranh, uống xong mẹ lại vào nhà rót cho hai ba con."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
