Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Ưm..." An Họa khẽ rên một tiếng, tựa cái đầu choáng váng lên lồng ngực Tiêu Chính: "Đừng động, để em nghỉ một chút, thiếu oxy rồi."
An Họa chống hai tay lên ngực anh, đầu hơi tựa vào vai anh.
Tiêu Chính chỉ cảm thấy hơi thở của cô nhẹ như lông vũ lướt qua cổ mình, ngứa ngáy đến mức khiến lòng người hoảng loạn.
Ý thức của Tiêu Chính dần trở nên trống rỗng, tay bất giác ôm lấy người trong lòng.
Tia lửa trong lò kêu lách tách một tiếng, làm anh giật mình tỉnh lại, hoảng hốt kéo giãn khoảng cách giữa hai người, nhưng lại quên cả hai đều đang ngồi xổm, An Họa không vững bằng anh, lỡ một cái liền ngã phịch xuống đất.
Đau thì không đau lắm, nhưng An Họa bị giật mình, liền lườm Tiêu Chính một cái đầy tức giận, hờn dỗi: "Anh đẩy em!"
Trong mắt cô long lanh hơi nước, mờ ảo như sương, cái lườm ấy ngược lại giống như đang quyến rũ người khác.
Tim Tiêu Chính đập như trống dồn.
"Còn không mau kéo em dậy." Tiểu thư bĩu môi phàn nàn, chìa ra một bàn tay thon thả.
Tiêu Chính hít một hơi thật sâu, khó khăn lắm mới giữ được lý trí không lao tới, nắm lấy tay cô.
Mềm mại không xương, trơn láng mịn màng.
Đợi An Họa đứng vững, anh vội vàng buông tay cô ra, xách ấm nước đi ra ngoài, vội vã nói một câu: "Anh đi lấy nước."
An Họa đương nhiên cảm nhận được sự thay đổi trong không khí vừa rồi, trong lòng còn đang thầm nghĩ, xem ra hôm nay có thể sờ cơ bụng rồi, ai ngờ quay đi quay lại đã bị đẩy ngã xuống đất, người đàn ông kia còn chạy mất.
Nhưng rất nhanh, An Họa đã hiểu ra.
Tiêu Chính hình như đang chạy trối chết.
Anh sẽ không vì rung động của chính mình mà xấu hổ chứ?
Từ góc nhìn của Tiêu Chính, hai người cũng xem như vợ chồng lâu năm rồi mà! Xấu hổ từ đâu ra?!
Một người đàn ông trưởng thành mà lại tỏ ra ngây thơ đến lạ.
Sau khi đun nước xong, An Họa vốn định đi tắm, nhưng phát hiện trong nhà không có chỗ nào để tắm cả.
Nhà vệ sinh là kiểu nhà xí khô ở nông thôn, không có cống thoát nước.
Nói đến cái nhà vệ sinh này, An Họa cũng không quen, sau này phải tìm cách cải tạo lại.
An Họa đưa tay lên ngửi ngửi, mặt mày rầu rĩ: "Ngồi tàu cả buổi, cả người hôi rình, không tắm sao được chứ?"
Cô thơm như vậy, hôi ở đâu chứ?
Nhưng Tiêu Chính vẫn không dám nhìn thẳng vào An Họa, không phản bác, chỉ nói: "Để anh đi mượn cho em một cái thùng tắm nhé?"
"Không cần đâu." An Họa lắc đầu, thùng tắm không thể dùng chung với người khác, chưa nói đến nhiễm vi khuẩn, nấm, lỡ có bệnh truyền nhiễm thì phiền phức.
Tiêu Chính nói: "Nhà tắm công cộng mùa hè một tuần mở hai lần, thứ tư và chủ nhật, ngày kia là thứ tư rồi, đến lúc đó đi tắm cho thỏa thích."
An Họa gật đầu: "Đành vậy thôi, tối nay lau người tạm vậy."
"Ba ngủ bên trái con, mẹ ngủ bên phải con." Đông Đông nằm xuống giữa trước tiên, phân chia vị trí xong, mong chờ nhìn ba mẹ: "Ba mẹ mau lên đây đi ạ."
Tiêu Chính chắc cũng đã tắm qua, người còn bốc hơi nước, chỉ mặc một chiếc áo may ô và quần đùi, nằm xuống bên cạnh con trai.
"Mẹ ơi, nhanh lên!" Chẳng hiểu sao, Đông Đông rất phấn khích.
"Mẹ lên ngay."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


