Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dư Bảo Sơn xua tay, "Sống xa nhau, phụ nữ có chút cảm xúc cũng là bình thường, chẳng phải bây giờ người ta đã nghĩ thông, đến đây rồi còn gì."
Cát Hồng Anh sững người một lúc, rồi thở dài một hơi, "Phải, đến rồi. Cô ta đến rồi, vậy em gái em phải làm sao?"
Dư Bảo Sơn ném một hạt lạc vào miệng, từ tốn nhai, một lúc lâu sau mới nói: "Chuyện đó cứ coi như chưa từng xảy ra, không được nhắc lại nữa. Còn Hồng Hà, dễ thôi, trong doanh trại có bao nhiêu thanh niên độc thân, anh sẽ tìm cho nó một người ưu tú."
Cát Hồng Anh không cho là vậy, theo bà ấy, Tiêu Chính là người có điều kiện tốt nhất.
Vợ chồng họ quen biết Tiêu Chính đã lâu, hiểu rõ anh, biết anh tuy bề ngoài thô kệch nhưng không phải là người vũ phu.
Hơn nữa anh còn trẻ đã lên đến chức Phó đoàn trưởng, năng lực, công lao và xuất thân đều không có gì để chê, tiền đồ vô cùng xán lạn.
Vì vậy sau khi biết An Họa đòi ly hôn, bà ấy với nguyên tắc "người nhà không để lọt cho người ngoài", đã gọi cô em gái út của mình đến, chỉ chờ Tiêu Chính làm xong thủ tục ly hôn là sẽ làm mai cho hai người.
Ai ngờ sự việc lại xảy ra biến cố như vậy.
Cái cô An Họa kia cũng thật là, đã muốn ly hôn thì dứt khoát đi, sao còn quay lại làm gì!
Bỗng nhiên, bên cửa có tiếng bước chân sột soạt, Cát Hồng Anh nhìn sang, chỉ thấy một bóng lưng với bím tóc dài.
Cát Hồng Anh lại thở dài.
Em gái mình không có số hưởng rồi.
*
Ngày đầu tiên đến nơi, ban ngày lại ngồi tàu mấy tiếng đồng hồ, An Họa cảm thấy mệt mỏi nên không vội dọn dẹp hành lý, chỉ tìm bàn chải và kem đánh răng ra.
Tiêu Chính đang nhóm bếp than, chuẩn bị đun nước nóng.
"Chồng báo ở góc tường kia là chuyên dùng để mồi bếp than, cứ xé thành từng dải rồi châm lửa như anh... Cửa gió là mấu chốt, lúc đầu phải thổi một chút, lửa mới cháy bùng lên..."
An Họa háo hức muốn thử: "Để em thổi thử."
Tiêu Chính do dự một chút, rồi dịch sang một bên: "Em thử đi."
An Họa túm váy ngồi xổm xuống, nghiêng đầu thổi vào cửa gió.
"Lại gần một chút... Thổi mạnh lên..."
Mũi Tiêu Chính đột nhiên ngửi thấy một mùi hương đặc biệt, cúi đầu xuống mới phát hiện anh và An Họa đang ở rất gần nhau.
Chiếc cổ thon dài trắng ngần của cô ngay trước mắt anh.
Hương thơm dường như tỏa ra từ vùng da thịt trắng đến lóa mắt ấy.
Tiêu Chính tức thì cảm thấy khô miệng, yết hầu chuyển động.
Tính ra, anh và An Họa đã lâu rồi không gần gũi.
An Họa không thích chuyện đó, luôn tỏ ra miễn cưỡng, trong lòng anh cũng có chút tự ái, đối với một người phụ nữ lạnh như băng thì làm sao có chút hứng thú nào được.
Huống hồ phần lớn thời gian họ sống xa nhau, An Họa không bao giờ về thăm, mỗi lần anh về tỉnh đều đến nhà bố mẹ vợ nên càng không nảy sinh ý nghĩ xấu xa nào.
Nhưng hôm nay, có lẽ vì An Họa tỏ ra quá nhiệt tình, quá thân mật, anh...
Ánh mắt Tiêu Chính trở nên nóng rực.
An Họa thổi một lúc lâu, những tia lửa trong lò dần dần bùng lên.
Cô định đứng dậy thì đầu óc choáng váng, cơ thể mất kiểm soát ngã sang một bên.
Thổi đến thiếu oxy rồi.
Tiêu Chính cảm thấy một vật mềm mại va vào lòng, anh theo bản năng đưa tay ra ôm lấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


